Tôi có một người bạn sống ở Hà Nội hơn 25 năm nhưng chưa một lần lên phố Tràng Tiền ăn kem. Vậy mà mấy hôm trước, khi nghe tin hàng kem Tràng Tiền trước ngày dừng bán ở địa điểm biểu tượng 70 năm, bạn lại nằng nặc rủ tôi lên đó. Không, phải để ăn kem mà là để chụp mấy tấm ảnh với lý do: "Sau này còn có cái để khoe".
Hôm đó, khu vực phố Tràng Tiền đông nghịt. Người đứng xếp hàng, người cầm điện thoại chụp ảnh, người quay video, người tạo dáng trước những góc quen thuộc. Bạn tôi cũng không phải ngoại lệ. Chúng tôi đứng giữa đám đông, chụp vài kiểu ảnh rồi mới mua kem. Tất nhiên, tôi cũng chẳng thấy bạn khen kem ngon, chỉ thấy ngồi cắm mặt vào chỉnh ảnh, còn cây kem đang cầm trên tay tan chảy lúc nào không hay.
Tôi chợt nhớ đến câu chuyện tòa nhà "Hàm cá mập" trước thời điểm bị phá dỡ. Khi thông tin tòa nhà sắp biến mất được lan truyền, rất nhiều người tìm đến khu vực này để chụp ảnh. Có những người trước đó chẳng mấy khi đặt chân tới, nhưng khi biết một địa điểm sắp không còn, họ lập tức muốn có một tấm hình làm kỷ niệm.
Tôi không phản đối chuyện check-in. Đi đâu đó chụp vài tấm ảnh, lưu lại một kỷ niệm đẹp là nhu cầu rất bình thường. Nhưng điều khiến tôi suy nghĩ là nhiều người dường như chỉ thực sự bắt đầu quan tâm đến một địa điểm khi nó sắp biến mất. Có lẽ nếu không có thông tin "sắp đóng cửa", "sắp phá dỡ", nhiều người còn chẳng có ý định đến đó.
>> Cô gái leo ra mỏm đá cheo leo để chụp ảnh - được gì ngoài 'sống ảo'?
Tôi nghĩ một phần nguyên nhân nằm ở tâm lý FOMO. Mạng xã hội khiến chúng ta liên tục nhìn thấy người khác đang đi đâu, ăn gì, chụp ảnh ở đâu? Một địa điểm bỗng trở thành "hot", hàng nghìn người kéo đến. Không muốn mình là người duy nhất không có ảnh, nên nhiều người cũng tìm đến. Đôi khi, chúng ta không thực sự muốn trải nghiệm nơi đó. Chúng ta chỉ sợ sau này mọi người đều có thứ mà mình không có.
Tôi từng thấy nhiều người đi du lịch nhưng dành phần lớn thời gian để tìm góc chụp, chỉnh ảnh, đăng bài rồi ngồi xem lượt tương tác. Có khi cảnh đẹp trước mắt chỉ được nhìn qua màn hình điện thoại. Ăn một món ngon nhưng điều đầu tiên họ nghĩ đến lại là chụp sao cho đẹp để đăng Facebook. Đến lúc về nhà, những gì đọng lại đôi khi không phải hương vị, cảnh vật hay câu chuyện, mà chỉ là một album ảnh mà mình là nhân vật chính.
Kỷ niệm đâu nhất thiết phải là thứ đem lên mạng cho người khác xem. Có những nơi tôi từng đi qua chẳng chụp được tấm ảnh nào, nhưng nhiều năm sau vẫn nhớ rất rõ mùi thức ăn, tiếng người nói chuyện hay cảm giác khi đứng cạnh một người thân. Những thứ ấy không có lượt thích, nhưng lại ở lại rất lâu.
Tôi kể câu chuyện của bạn mình không phải để chê những người chen chúc check-in trước những địa điểm sắp biến mất.
Chỉ là tôi nghĩ rằng, nếu thật sự yêu một nơi, chúng ta không nên đợi đến lúc nó sắp biến mất mới tìm đến.
Và trước khi chen vào một đám đông chỉ vì sợ mình bỏ lỡ, có lẽ nên tự hỏi: Tôi thực sự muốn trải nghiệm nơi này, hay chỉ để chứng minh rằng mình cũng từng ở đó?
Minh Hoàng
- 'Hà Nội thiếu điểm check-in sống ảo cho du khách'
- Tạo dáng chụp ảnh khi tàu hỏa chỉ còn cách 10 m
- Nhu cầu 'sống ảo'
- Đâm đầu vào 'sống ảo'
- Định kiến với người sống ảo
- 'Mạo hiểm trên mỏm đá tử thần vì sống ảo'