Anh Dhan Bahadur Tamang kể lại trải nghiệm ám ảnh khi mắc kẹt trong hầm ngầm đầy nước lũ (Ảnh: Reuters).
Dòng lũ ập vào lòng đất
Tuần trước, Tamang đang làm việc tại một dự án thủy điện gần biên giới Nepal - Trung Quốc thì cảm nhận được sự thay đổi đột ngột của áp suất không khí trong đường hầm ngầm thuộc Dự án Thủy điện Upper Trishuli 1.
Dưới ánh đèn công nghiệp, bụi bắt đầu bốc lên. Người đàn ông 32 tuổi nhớ lại: “Có thứ gì đó đang ập đến".
Không ai trong đường hầm chuẩn bị cho những gì sắp xảy ra: một dòng lũ khổng lồ lúc đó đã san phẳng nhiều khu dân cư ở thượng nguồn sông Trishuli và đang cuồn cuộn lao xuống thung lũng với sức tàn phá khủng khiếp.
Tamang, người được dự án thuê làm nhân viên hỗ trợ, cho biết có thể có hàng trăm người đang ở công trường khi thảm họa ập đến.
“Đột nhiên, mọi người bắt đầu chạy, la hét và cuống cuồng tìm cách thoát thân. Đến khi tôi kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra thì tôi đã ở trên nóc một chiếc xe bồn", Tamang kể.
“Ngay khi tôi leo lên, chiếc xe bắt đầu di chuyển. Tôi hết lần này đến lần khác nghĩ rằng mình sắp chết", anh nói. Nước bắt đầu tràn vào khu vực đường hầm nơi anh đang đứng. Một nỗi lo sợ lấn át tâm trí trào dâng.
Theo chính quyền Nepal và Trung Quốc, tính đến nay, tổng số người thiệt mạng trong thảm họa ngày 26/8 lên 1.280 người, cùng 5.624 người mất tích.
Quân đội Nepal cho biết hơn 9.300 binh sĩ đang có mặt tại các khu vực bị ảnh hưởng gồm Timure thuộc Rasuwa, Nuwakot, Dhading, Chitwan và Nawalparasi East, phối hợp triển khai chiến dịch tìm kiếm và cứu hộ.
Theo giới chức Nepal, hoạt động cứu hộ ngày càng tập trung vào các đường hầm tại 6 nhà máy thủy điện, nơi khoảng 900 công nhân được cho là đang mắc kẹt.
Tamang là một trong những người may mắn thoát được. Từ nóc chiếc xe tải trong đường hầm, anh cố bám vào bất cứ thứ gì có thể với tới, trèo lên các đường ống và cố giữ đầu mình trên mặt nước lũ cuồn cuộn. Anh bị thương ở một chân.
“Tâm trí tôi cứ nghĩ về gia đình. Tôi nghĩ về nhà, về cha mẹ, về những người mà có thể tôi sẽ không bao giờ gặp lại. Tôi la hét, tôi khóc”, anh kể.
Khi dòng nước lũ bắt đầu chảy chậm lại, Tamang vẫn còn sống. Anh nhẹ nhõm nhận ra những người khác cũng sống sót.
Thi thể nằm khắp hầm ngầm
Họ cố tìm đường quay trở lại lối vào đường hầm nhưng phát hiện tuyến đường đã bị đất đá và các mảnh vỡ chặn kín. Lựa chọn duy nhất còn lại là đi sâu hơn vào hệ thống đường hầm.
“Khi chúng tôi di chuyển, chúng tôi bắt đầu nhìn thấy các thi thể", anh nói. Một số người bị thương và không thể di chuyển.
“Thi thể ở khắp nơi. Chúng tôi cố tìm đường thoát ra để cứu mạng mình. Một số người bị nghiền nát quá nghiêm trọng, không thể cứu được. Họ đã chết”, anh nói.
Lúc đó, đường hầm gần như chìm hoàn toàn trong bóng tối. Tamang và những người khác phải nắm tay nhau để không bị lạc khi lần mò qua đống đổ nát, dưới sự dẫn đường của duy nhất một chiếc đèn pin.
“Đó là một cuộc vật lộn kéo dài và kiệt sức giữa bóng tối, dòng nước, đống đổ nát và những thi thể", anh kể.
Sau đó, một luồng ánh sáng bất ngờ xuất hiện. “Khi cuối cùng chúng tôi cũng ra được bên ngoài, ánh sáng bên ngoài khiến mọi thứ như không có thật", anh nói.
Nhóm người sống sót run rẩy nhanh chóng được những người khác vây quanh và cung cấp quần áo khô. Tuy nhiên, Tamang cho biết sương mù khiến trực thăng không thể hoạt động, ảnh hưởng tới hoạt động cứu trợ.
Quyết tâm trở về với gia đình, Tamang tìm đường đi với sự giúp đỡ của dân làng, nhưng sau đó được đưa tới một khách sạn rồi chuyển đến bệnh viện để kiểm tra sức khỏe.
“Khi cuối cùng tôi gặp lại vợ, cô ấy đã khóc", Tamang nói.
Kể từ khi trở về, anh thường xuyên gặp ác mộng. Những cảnh tượng trong đường hầm và ký ức về những đồng nghiệp đã chết vẫn liên tục trở lại trong tâm trí anh.
“Tôi sẽ không bao giờ làm việc bên trong các đường hầm thủy điện nữa. Tôi không muốn thử thách số phận nữa", anh nói.