Bỏ qua điều hướng

Áp lực trụ cột khi chồng lương 15 triệu, vợ lương 30 triệu

Áp lực trụ cột khi chồng lương 15 triệu, vợ lương 30 triệu
Nguồn ảnh: VnExpress

Người chồng kiếm 15 triệu đồng, giúp vợ chăm con, vun vén gia đình, nhưng vẫn bị họ hàng mỉa mai: 'Đàn ông gì mà để vợ nuôi?'.

V Vũ Thị Minh Huyền Tiến sĩ

Đọc câu chuyện về những người chồng có thu nhập thấp hơn vợ, tôi tự hỏi: chúng ta đang định nghĩa giá trị của một người đàn ông bằng điều gì? Một người vợ kiếm 30 triệu đồng mỗi tháng, người chồng kiếm 15 triệu đồng. Nếu hai người cùng đóng góp, cùng chăm con, cùng vun vén gia đình thì về lý lẽ, chẳng có gì đáng phải băn khoăn. Nhưng chỉ cần một câu nói của họ hàng "Đàn ông gì mà để vợ nuôi?", hoặc một câu đùa của bạn bè "Thế nhà ông ai mới là nóc?", không khí gia đình có thể bắt đầu thay đổi.

Quan niệm về vai trò nam - nữ đang thay đổi nhanh hơn nhiều so với những định kiến mà chúng ta mang theo từ gia đình. Phụ nữ ngày càng có học vấn cao hơn, có nghề nghiệp chuyên môn, có cơ hội thăng tiến và có khả năng tạo ra thu nhập lớn. Không ít gia đình hiện nay có người vợ giữ vị trí quản lý, làm kinh doanh hoặc có chuyên môn đặc thù với thu nhập cao hơn chồng. Đây là một tín hiệu tốt của bình đẳng giới.

Nhưng sự thay đổi về kinh tế đôi khi lại đi trước sự thay đổi về tâm lý. Một người phụ nữ có thể mất nhiều năm để học tập, phấn đấu và xây dựng sự nghiệp. Khi thành công, cô ấy muốn được ghi nhận như một người có năng lực. Thế nhưng trong đời sống gia đình, thành công ấy đôi khi lại bị biến thành câu hỏi: "Vậy chồng cô ấy làm gì?". Tôi cho rằng đó là một câu hỏi không công bằng.

Một người phụ nữ kiếm được nhiều tiền hơn chồng không có nghĩa cô ấy đang "lấn át" chồng. Cũng giống như một người đàn ông kiếm được nhiều tiền hơn vợ không có nghĩa anh ta có quyền quyết định mọi chuyện trong gia đình. Thu nhập là một chỉ số về năng lực tạo ra thu nhập, chứ không phải bảng điểm đánh giá phẩm chất của một người. Nếu cứ lấy tiền lương để xác định ai có quyền nói, ai có quyền quyết định, ai là người "có giá trị" hơn thì hôn nhân rất dễ biến thành một cuộc thi. Mà đã là vợ chồng thì không nên thi xem ai thắng ai.

Tôi từng chứng kiến những gia đình mà người vợ kiếm tiền tốt hơn chồng nhưng cuộc sống vẫn rất êm ấm. Người chồng không hề tự ti, người vợ cũng không hề coi thường chồng. Lý do rất đơn giản: họ không coi tiền là quyền lực. Ngược lại, cũng có những gia đình thu nhập chẳng chênh lệch bao nhiêu nhưng vợ chồng thường xuyên căng thẳng. Một bên luôn muốn chứng minh mình đóng góp nhiều hơn; bên kia cảm thấy những đóng góp của mình không được ghi nhận.

>> Con dâu tôi muốn nghỉ việc để ở nhà chồng nuôi

Một người đàn ông có thể chấp nhận việc vợ kiếm nhiều tiền hơn. Nhưng rất khó chấp nhận nếu mỗi lần tranh luận, vợ lại nói: "Anh có kiếm được bằng em đâu mà nói". Một người phụ nữ có thể vui vẻ làm trụ cột kinh tế. Nhưng rất khó chịu nếu chồng mặc nhiên cho rằng: "Em kiếm nhiều tiền thì em phải lo hết". Hai cách ứng xử ấy đều có thể phá hỏng một cuộc hôn nhân.

Theo tôi, đây là lúc chúng ta cần định nghĩa lại chữ "trụ cột". Nếu một người đàn ông kiếm 50 triệu đồng mỗi tháng nhưng không bao giờ biết con mình học lớp nào, không biết con đang gặp khó khăn gì, không chia sẻ việc nhà và cũng không quan tâm đến cảm xúc của vợ, liệu anh ta có thực sự là một trụ cột tốt? Ngược lại, nếu người vợ kiếm 70 triệu đồng, người chồng kiếm 30 triệu đồng nhưng anh là người đưa con đi học, chăm sóc cha mẹ hai bên, quán xuyến việc nhà, hỗ trợ vợ khi cô ấy căng thẳng vì công việc, thì có thể nói anh "không có giá trị" hay không? Tôi nghĩ là không.

Một gia đình cần nhiều loại trụ cột, chứ không chỉ một trụ cột tài chính. Có người giỏi kiếm tiền, có người giỏi chăm con, có người giỏi quản lý gia đình, có người là chỗ dựa tinh thần, có người có khả năng giải quyết những vấn đề mà người kia không làm được. Đó là sự phân công tự nhiên trong một gia đình hiện đại. Không phải cứ ai kiếm nhiều tiền hơn thì người đó quan trọng hơn.

Tôi cho rằng đã đến lúc chúng ta thôi gọi một người là "trụ cột" chỉ vì người đó mang về nhiều tiền nhất. Gia đình không phải một công ty có Tổng giám đốc. Vợ chồng cũng không phải hai đối thủ đang cạnh tranh vị trí. Một cuộc hôn nhân tốt hơn hết nên là một liên minh của hai người trưởng thành: khi một người mạnh thì người kia có thể dựa vào; khi một người yếu thì người kia bước lên; khi một người thành công thì người kia vui mừng; và khi cả hai cùng mệt thì cùng nhau tìm cách đứng dậy. Đó mới là sự bình đẳng có ý nghĩa.

Vũ Thị Minh Huyền

  • 15 năm tôi sống cùng người chồng lương 12 triệu đồng
  • 15 năm tôi lo hết chi tiêu trong nhà vì kiếm tiền nhiều hơn chồng
  • Tôi kiếm tiền gấp đôi chồng nhưng muốn chia đôi sinh hoạt phí
  • Tôi vất vả kiếm tiền nhưng chồng hài lòng lương 6 triệu
  • Chồng tự giác rửa bát, quét nhà dù kiếm tiền gấp 20 lần tôi
  • 'Tôi vất vả đi làm kiếm tiền, vợ chỉ muốn ở nhà chăm con'
Thực trạng thu nhập của người vợ đạt 30 triệu đồng mỗi tháng trong khi người chồng đạt 15 triệu đồng phản ánh rõ nét sự chuyển dịch vai trò kinh tế trong nhiều gia đình hiện đại. Dù người chồng tích cực chia sẻ việc chăm con và vun vén tổ ấm, áp lực tâm lý vẫn phát sinh từ những định kiến xã hội cùng các lời mỉa mai của họ hàng hay bạn bè. Tiến sĩ Vũ Thị Minh Huyền chỉ ra rằng sự thay đổi về tiềm lực kinh tế đang diễn ra nhanh hơn tốc độ chuyển biến định kiến giới truyền thống. Sự phát triển về học vấn và thăng tiến nghề nghiệp giúp phụ nữ ngày càng khẳng định vị thế cá nhân qua những đóng góp tài chính vượt trội. Tuy nhiên, việc đo lường giá trị hôn nhân bằng mức thu nhập vô hình trung biến đời sống gia đình thành một cuộc tranh giành quyền lực không cần thiết. Thu nhập thực chất chỉ phản ánh năng lực tạo ra tài chính thay vì đại diện cho bảng điểm phẩm chất hay quyền quyết định của mỗi cá nhân. Thực tế ghi nhận nhiều gia đình vẫn duy trì sự êm ấm nhờ việc không coi tiền bạc là thước đo vị thế hay phương tiện lấn áp lẫn nhau. Rủi ro rạn nứt thường xuất phát từ thái độ ứng xử thiếu tôn trọng, tiêu biểu là khi một bên đem thu nhập ra so sánh hoặc phó mặc hoàn toàn trách nhiệm cho đối phương. Nhìn nhận lại khái niệm trụ cột gia đình dựa trên sự gắn kết, mức độ thấu hiểu và trách nhiệm sẻ chia chính là chìa khóa then chốt để giữ gìn nền tảng hạnh phúc.