Tôi tên Huyền (SN 1987) là độc giả trung thành của mục Tình yêu - Giới tính của báo Dân trí. Hôm nay, tôi muốn chia sẻ một trải nghiệm không dễ chịu mà gia đình mình vừa trải qua với mong muốn được giải tỏa tâm trạng và nhận được lời khuyên từ mọi người.
Vợ chồng tôi vừa rao bán căn nhà trong một con ngõ ở Hà Nội chỉ sau 2 tháng chuyển đến ở. Ngày nhận bàn giao căn nhà, vợ chồng tôi đã nghĩ mình may mắn. Căn nhà không quá rộng nhưng vừa túi tiền, nằm trong ngõ yên tĩnh, cách đường lớn không xa, hàng xóm nhìn qua cũng có vẻ thân thiện.
Vợ chồng tôi đều làm công việc văn phòng, trước khi mua căn nhà 3 tầng 40m2 này, gia đình 4 người ở một căn chung cư cũ. Để sở hữu ngôi nhà mặt đất, chúng tôi đã phải bán căn chung cư, cộng với số tiền gom góp nhiều năm, vay thêm một khoản tiền từ anh em, họ hàng mới đủ.
Tôi từng nghĩ, từ nay gia đình sẽ có một chỗ ở ổn định. Hai con có phòng riêng, vợ chồng tôi cũng có không gian riêng để làm việc ở nhà. Nhưng chỉ 2 tháng sau, chúng tôi lại quyết định chuyển đi vì không chịu được hàng xóm ở đây...
Có thể, nhiều người cho rằng lý do “vặt vãnh, dở hơi”. Nhưng ở trong hoàn cảnh của chúng tôi mọi người mới hiểu, đôi khi những chuyện tưởng như vụn vặt mỗi ngày lại đủ khiến người ta kiệt sức.
Tôi sống trong trạng thái căng thẳng sau khi chuyển đến nhà mới, đối diện với những chuyện khó chịu từ hàng xóm (Ảnh minh hoạ: Freepik)
Trước cửa nhà tôi có một khoảng diện tích vừa đủ để dắt xe ra vào. Một buổi sáng, tôi mở cửa và thấy một túi rác nằm ngay sát bậc thềm. Tôi nghĩ chắc ai đó đi qua vô tình làm rơi. Tôi nhặt lên, bỏ vào thùng rác. Nhưng ngày hôm sau lại có một túi khác. Lần này, túi rác được đặt sát cánh cửa hơn.
Tôi bắt đầu để ý. Con ngõ có thùng rác chung ở phía đầu ngõ, cách nhà tôi không xa. Những túi rác ấy không phải vô tình rơi xuống. Chúng được đặt ngay trước cửa nhà tôi.
Tôi hỏi chị hàng xóm nhà đối diện: “Chị ơi, hình như ai để rác trước cửa nhà em. Chị có biết của nhà nào không?”. Chị ấy nhìn tôi rồi nói nhỏ: “Chắc ai đó tiện tay để đấy, chị không nhìn thấy”.
Tôi nghe vậy cũng tặc lưỡi cho qua. Nhưng tôi không ngờ sự khó chịu mới chỉ bắt đầu. Một nhà trong ngõ nuôi con chó khá lớn. Họ thường mở cửa cho chó chạy ra ngoài. Con chó không đeo rọ mõm, chạy khắp ngõ, lúc thì nằm giữa đường đi, lúc chạy vào trước cửa nhà tôi.
Lần khác, tôi chuẩn bị đưa con đi học thì phát hiện ngay trước cửa có một bãi phân chó. Tôi bực mình, bảo con gái đứng chờ, rồi vội đi lấy túi nylon và dụng cụ dọn dẹp.
Lúc đầu, tôi nghĩ chắc chó chạy lung tung, chủ không để ý. Nhưng chuyện lặp lại, một tuần vài lần. Có hôm tôi vừa dội sạch trước cửa thì chiều hôm đó lại thấy phân chó vương vãi. Không kìm được, tôi tìm chủ nhà nói phải trái: “Chị ơi, nhà em có trẻ nhỏ, chị để ý giúp em lúc thả chó nhé. Mấy hôm nay nó đi vệ sinh ngay trước cửa nhà em”.
Người phụ nữ ấy nhìn tôi: “Chó nhà tôi nó thích đi đâu thì đi, tôi sao quản được. Mà ngõ chung chứ có phải nhà riêng của cô đâu. Mới đến mà cô khó chịu thế”.
Tôi chán nản, không biết nói gì nữa. Sau việc rác bị vứt lung tung và chó đi vệ sinh bừa bãi, tôi dần phát hiện thêm nhiều chuyện khác. Có hôm tôi vừa quét sạch đoạn đường trước nhà, người hàng xóm sát vách lại đổ nước rửa sân, kéo theo đất cát và rác trôi thẳng về phía cửa nhà tôi. Có hôm túi rác của ai đó bị chó mèo cắn rách, giấy ăn và thức ăn thừa vương đầy trước cửa nhà.
Tôi bắt đầu mua một chiếc camera nhỏ gắn phía cửa ra vào. Sau 2 tháng, tôi nhận ra thứ khiến mình mệt mỏi không chỉ là những túi rác hay bãi phân chó, mà đó là cảm giác mỗi ngày mở cửa bước ra ngoài đều phải chuẩn bị tinh thần cho một chuyện khó chịu.
Sáng mở cửa, tôi nhìn xem trước nhà có gì. Đi làm về, tôi kiểm tra xem có ai để rác không. Tối tôi lại xem camera, xem có ai xuất hiện đáng ngờ trước cửa nhà không. Có hôm tôi đang nấu cơm, nghe tiếng chó sủa ngoài cửa là lập tức chạy ra. Nghe tiếng hàng xóm nói chuyện lớn tiếng, bản thân thấy căng thẳng.
Căn nhà đáng lẽ phải là nơi để nghỉ ngơi, nhưng dần dần lại khiến tôi thấy ngột ngạt. Tôi bắt đầu đóng cửa nhiều hơn. Các con cũng không còn thích xuống dưới nhà chơi.
Gia đình tôi cũng vì những "sự cố" ngoài cánh cửa mà lục đục. Tôi trách chồng không để ý, không có động thái can thiệp, để mặc tôi lo lắng, đối phó mọi chuyện. Còn chồng tôi thì gắt gỏng, anh nói đi làm cả ngày mệt mỏi, về nhà không thể rình rập để “cãi nhau với hàng xóm”.
Vì chuyện này mà vợ chồng tôi to tiếng, chiến tranh lạnh không ít ngày. Tâm trạng tôi không tốt, ăn không ngon, ngủ không yên...
Cuối cùng, sau những ngày sống căng thẳng, cả hai thống nhất sẽ bán nhà. Có thể sẽ chưa tìm được ngay căn nhà ưng ý, có thể sẽ tốn thêm một khoản tiền, nhưng chúng tôi chấp nhận.
Sau trải nghiệm không mấy dễ chịu này, khi mua nhà mới, chúng tôi không chỉ xem hướng, diện tích, giá tiền hay nội thất mà còn phải tìm hiểu kỹ những người hàng xóm. Bởi mua một căn nhà là mua một không gian sống, và chất lượng cuộc sống lại phụ thuộc rất nhiều vào những người sống xung quanh.
Bạn có nghĩ như vợ chồng tôi không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!