Trước tiên, tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành và sâu sắc nhất đến tất cả độc giả đã dành thời gian đọc bài viết của tôi, cũng như để lại những lời khuyên, sự sẻ chia và góp ý chân tình. Có bình luận bảo tôi là nhà này chắc có gì đó tôi thèm khát nên ở lại. Nhưng về gia cảnh, nhà tôi tốt hơn và tư duy bố mẹ tôi cũng tốt hơn. Bố mẹ tôi chưa bao giờ chửi hay đay nghiến bạn nam, chỉ hết lời khuyên và chỉ ra những bài học sống xung quanh cho tôi mà thôi.
Về bản thân, tôi thừa nhận mình cả nể, ăn nói không khéo, không giỏi lấy lòng hay nịnh nọt bất kỳ ai kể cả sếp hay bố mẹ ruột. Nữ công gia chánh hay gì đó thì tôi bình thường vì từ bé hai anh em trong nhà đã tự chia nhau ra làm, không bao giờ anh trai làm hết hay tôi làm hết. Bố mẹ tôi bảo trai gái như nhau tất. Bố mẹ tôi ở nhà cũng làm chung chứ không dồn lên vai hai đứa con.
Sau khi trò chuyện cùng gia đình và đọc những lời tâm sự từ mọi người, tôi đã đưa ra quyết định cuối cùng: dừng lại mối quan hệ này. Thú thật, trước đó từng có ý định chia tay nhưng khoảng thời gian 6 năm quá dài khiến tôi chần chừ. Bốn năm đầu bên nhau trôi qua thật vui vẻ và hồn nhiên, bởi khi ấy hai đứa chưa tính chuyện xa vời, chưa chạm đến áp lực gia đình hay những toan tính thực tế. Tôi cứ nghĩ tình yêu chỉ cần thế là đủ. Nhưng khi bước vào giai đoạn quyết định, những góc khuất mới dần lộ diện.
Minh họa: AI
Tôi chủ động hẹn bạn nam gặp mặt lần cuối để nói hết những khúc mắc đè nặng trong lòng và dứt khoát nói lời chia tay. Bạn ấy đã khóc và níu kéo. Nhìn người từng gắn bó nhiều năm rơi nước mắt, lòng tôi không phải không đau nhưng lý trí đã kéo tôi lại: Tương lai còn rất dài và hạnh phúc thực sự phải đến từ sự tự chủ, từ sự trân trọng của bản thân chứ không phải chờ đợi sự ban phát, hay kỳ vọng vào một sự thay đổi từ người khác khi bản chất vấn đề đã nằm ở tư duy của cả một gia đình.
Sáng sớm hôm nay, mẹ anh lại gọi điện cho tôi, chắc anh đã nói về việc tôi bảo chia tay cho mẹ. Có trách móc, có chửi bới rồi lại xoay chiều nhẹ nhàng khuyên bảo. Cô bảo rằng về nhà cô, cô sẽ giúp đỡ và chăm sóc, không bao giờ để tôi đơn độc, coi tôi như con gái vì nhà cô chỉ có hai con trai. Cô nói đàn ông đôi khi thô lỗ, nói năng không hay nên tôi hiểu nhầm ý anh. Cô dặn tài sản nhà cô cho con trai là tài sản trước hôn nhân và nhà em cho em cũng thế để rạch ròi chứ cô không nhăm nhe gì. Cô còn nhắc nhở rằng báo hiếu bố mẹ là bổn phận, không thể dồn hết lên vai anh, vợ chồng là một thể không thể quá rạch ròi kiểu tài sản cho ai thì người đó tự chăm. Trước cô không bao giờ to tiếng hay cãi lại chồng và bố mẹ chồng, bố mẹ chồng tệ vẫn chăm đến lúc chết. Còn về bố mẹ tôi, cô bảo bố mẹ tôi có con trai nên tôi đừng quá nặng lòng, hai đứa cũng quan tâm ông bà phần nào thôi còn tập trung lo cho gia đình.
Nghe những lời ấy, tôi chỉ thấy một sự áp đặt được bọc trong lớp vỏ bọc quan tâm bề ngoài. Cô lo cho con trai lớn sinh năm 1990 chưa có gia đình (trước có yêu và đưa về nhưng chị ấy cũng bỏ, giờ anh không có việc ổn định, ở nhà phụ bán quán, thu nhập bấp bênh nên cô lo và cho anh khá nhiều tài sản, còn từ việc sửa nhà, giỗ chạp đều là bạn trai tôi bỏ tiền...), sợ hai đứa khó có con, rồi hứa hẹn cả việc "không muốn làm việc nhà thì để đấy cô làm". Nhưng tôi hiểu sự đánh đổi đó quá đắt cho tự do và sự tôn trọng tối thiểu mà một người vợ cần có. Tôi đã kiên quyết từ chối tất cả.
Giờ cô vẫn nhắn tin và người yêu cũ liên tục gọi điện làm phiền, tôi đã chọn cách nhắn một câu cuối cùng rồi chặn cả hai mẹ con. Trông có vẻ hơi trẻ con và tuyệt tình nhưng không gian xung quanh bỗng trở nên vô cùng yên tĩnh và nhẹ nhõm. Bố mẹ tôi mừng đến mức còn bảo mùng 2/9 này về ăn mừng cả nhà. Kết thúc một chặng đường dài 6 năm, nói không buồn là dối lòng, đêm qua nước mắt tôi vẫn rơi. Nhưng có lẽ, cả vũ trụ và chính tôi đều ngầm phát đi tín hiệu rằng: Đã đến lúc phải buông tay những điều không thuộc về mình để bước vào một chương mới trọn vẹn hơn.
Tôi chọn bình yên.
Hồng Tâm