Bỏ qua điều hướng

Bạo lực sân cỏ: Không thể bao biện với lời giải thích “không cố ý”!

Bạo lực sân cỏ: Không thể bao biện với lời giải thích “không cố ý”!
Nguồn ảnh: Dân Trí

(Dân trí) - Pha phạm lỗi của Đoàn Văn Hậu với Doãn Ngọc Tân trong trận Thể Công Viettel – Công an Hà Nội ở vòng 2 V.League 2026/27 không thể được xem đơn giản là một tai nạn nghề nghiệp, và thêm một lần gióng lên tiếng chuông cảnh báo về bạo lực sân cỏ.

Một cầu thủ vừa trở lại đội tuyển quốc gia chưa lâu sau hành trình dài chữa trị chấn thương lại khiến một cựu tuyển thủ khác phải nghỉ thi đấu ít nhất một tháng cũng với lý do tương tự. Nghịch lý ấy khiến pha phạm lỗi của Đoàn Văn Hậu với Doãn Ngọc Tân trong trận Thể Công Viettel – Công an Hà Nội ở vòng 2 V.League 2026/27 không thể được xem đơn giản là một tai nạn nghề nghiệp và thêm một lần gióng lên tiếng chuông cảnh báo về bạo lực sân cỏ.

Điều gây phản ứng mạnh hơn cả chiếc thẻ đỏ là 2 hình ảnh hoàn toàn trái ngược được truyền hình ghi lại (trong buổi tường thuật trực tiếp): Ngọc Tân đau đớn rời sân vì không thể tiếp tục thi đấu; còn Văn Hậu, khi đi qua khu vực kỹ thuật sau khi nhận thẻ đỏ lại nở nụ cười. Dù nụ cười ấy xuất phát từ tâm lý nào, đặt trong hoàn cảnh một đồng nghiệp vừa bị mình đạp trúng chân và phải rời sân, đó vẫn là hình ảnh phản cảm, thiếu sự đồng cảm tối thiểu mà một cầu thủ chuyên nghiệp cần có.

Tình huống xảy ra ở phút 68 trận đấu “derby Hà Nội” giữa Thể Công Viettel và Công an Hà Nội tại vòng 2 V.League 2026/27. Doãn Ngọc Tân nhoài người phá bóng sát đường biên. Đoàn Văn Hậu đến chậm, nhưng thay vì thu chân thì lại đưa gầm giày vào vùng cổ chân phải của đối phương. Hậu quả là Doãn Ngọc Tân (tiền vệ từng chơi rất hay trong màu áo Đội tuyển Việt Nam, góp công trong chức vô địch ASEAN Cup 2024) hét lên đau đớn, rồi ngay sau đó phải rời sân.

Bạo lực sân cỏ: Không thể bao biện với lời giải thích “không cố ý”! - 1

Đoàn Văn Hậu (5) nhận thẻ đỏ sau pha vào bóng "nổi da gà" với Doãn Ngọc Tân (Ảnh: Tuấn Bảo).

Va chạm trong bóng đá là bình thường, khó tránh, nhưng tôi đã ngỡ ngàng chứng kiến nụ cười thật khó hiểu của Đoàn Văn Hậu khi bước qua khu kỹ thuật của đội nhà. Không ai có thể khẳng định chính xác Văn Hậu cười vì điều gì. Có thể đó là phản ứng tâm lý khi không đồng tình với quyết định của trọng tài, một nụ cười gượng hoặc một khoảnh khắc thiếu kiểm soát. Nhưng cầu thủ chuyên nghiệp không chỉ chịu trách nhiệm về điều mình nghĩ, mà còn phải chịu trách nhiệm về hình ảnh mình tạo ra trước công chúng.

Hậu quả pha va chạm rất rõ ràng: Một đồng đội ở đội tuyển đang đau đớn, đứng trước nguy cơ nghỉ thi đấu dài hạn; và đội nhà phải chơi thiếu người trong hơn 30 phút trước một đối thủ sừng sỏ trong cuộc đua tới ngôi vô địch (may mà CAHN đã chống chịu được sức ép rồi thắng trận bằng một bàn duy nhất ở cuối giờ).

Trong tình huống ấy, ban đầu trọng tài Ngô Duy Lân rút thẻ vàng, nhưng sau khi xem lại VAR đã đổi thành thẻ đỏ trực tiếp. Kết quả kiểm tra sau trận xác định Ngọc Tân bị đụng dập, phù nề tủy đầu dưới xương mác và đứt dây chằng mác – sên, dự kiến phải nghỉ khoảng một tháng. Đáng nói, đây cũng là chân mà tiền vệ của Thể Công Viettel từng bị gãy xương mác năm 2025.

Ngọc Tân sau đó cho biết Văn Hậu đã đến xin lỗi và giải thích rằng không cố tình. Chính người bị đau cũng rộng lượng nhìn nhận đây là va chạm ngoài ý muốn, không cho rằng đồng nghiệp có ác ý. Cách ứng xử ấy của Ngọc Tân thật đáng trân trọng. Nhưng sự bao dung của nạn nhân không đồng nghĩa với việc một hành vi nguy hiểm được miễn khỏi sự đánh giá về chuyên môn, kỷ luật và cả văn hóa ứng xử!

Lời xin lỗi được Văn Hậu công khai trên mạng xã hội sau khi báo chí lên tiếng và mức độ chấn thương của Ngọc Tân được xác định vẫn có ý nghĩa. Ít nhất, nó cho thấy cầu thủ nhận ra sự việc không thể kết thúc cùng tiếng còi mãn cuộc hay chiếc thẻ đỏ. Nhưng một lời xin lỗi được đưa ra sau sức ép dư luận không thể xóa đi pha bóng nguy hiểm hay hình ảnh phản cảm trước đó. Nó chỉ có thể là điểm bắt đầu của quá trình sửa sai. Xin lỗi không phải để dư luận ngừng chỉ trích mà là sự cam kết không để hành vi tương tự tái diễn!

Những bài học đắt giá chưa đủ sức cảnh tỉnh

Bóng đá Việt Nam từng chứng kiến quá nhiều pha bóng gây ám ảnh. Năm 2012, trận SLNA – Hà Nội T&T trở thành biểu tượng xấu của bạo lực sân cỏ khi Nguyễn Huy Hoàng lao cả hai chân về phía Hoàng Vũ Samson, trước khi Samson trả đũa bằng cú đạp cao khiến Huy Hoàng gần như bất tỉnh.

Năm 2014, Trần Đình Đồng có pha vào bóng khiến Nguyễn Anh Hùng của An Giang gãy chân. Đình Đồng bị phạt 20 triệu đồng, đình chỉ thi đấu đến hết năm, tương đương 28 trận, đồng thời phải thanh toán chi phí chữa trị cho đối phương. Đây từng được xem là một trong những án phạt nặng nhất lịch sử V.League.

Một năm sau, Quế Ngọc Hải vào bóng bằng 2 chân khiến Trần Anh Khoa chấn thương nghiêm trọng. Trung vệ SLNA bị treo giò 6 tháng, phạt 15 triệu đồng và phải chịu trách nhiệm về chi phí chữa trị. Anh Khoa dù được phẫu thuật ở Singapore nhưng không thể trở lại bóng đá đỉnh cao. Nhiều năm sau, chính Ngọc Hải thừa nhận pha bóng ấy trở thành một “án phạt lương tâm” ám ảnh anh trong thời gian dài.

Năm 2021, Ngô Hoàng Thịnh cũng từng đạp bằng cả 2 gầm giày khiến Đỗ Hùng Dũng gãy chân. Hoàng Thịnh bị cấm thi đấu đến hết năm và phạt 40 triệu đồng. Hình ảnh đội trưởng đội tuyển Việt Nam đau đớn trên xe cứu thương từng khiến cả nền bóng đá bàng hoàng...

Các vụ việc khác nhau về hoàn cảnh và mức độ hậu quả, nhưng đều có một điểm chung: Chỉ một tích tắc thiếu kiểm soát của người phạm lỗi có thể lấy đi nhiều tháng, thậm chí cả sự nghiệp của đồng nghiệp. Một hạn chế dễ nhận thấy trong công tác kỷ luật là mức độ xử lý đôi khi bị chi phối quá nhiều bởi hậu quả chấn thương. Cùng một kiểu vào bóng bằng gầm giày, cầu thủ gây gãy chân có thể bị phạt rất nặng, còn nếu đối phương may mắn tránh được thì sự việc đôi khi chỉ dừng lại ở chiếc thẻ trên sân.

Cách tiếp cận ấy chưa đủ sức ngăn chặn bạo lực. Kỷ luật cần căn cứ trước hết vào bản chất và mức độ nguy hiểm của hành vi. Một cú đạp không trở nên ít nguy hiểm chỉ vì nạn nhân kịp rút chân hoặc may mắn không bị gãy xương, mà cho thấy ý thức thiếu tôn trọng cầu thủ đội bạn lẫn đội nhà cũng như cả khán giả.

Các câu lạc bộ thường có xu hướng bảo vệ cầu thủ trước sức ép dư luận. Điều đó dễ hiểu, nhưng bảo vệ không đồng nghĩa với bao che hoặc tìm mọi cách giảm nhẹ trách nhiệm. CLB Công an Hà Nội cần sớm có đánh giá nội bộ nghiêm túc với Văn Hậu, không chỉ về pha phạm lỗi mà cả cách ứng xử sau khi bị truất quyền thi đấu. Nhắc nhở, phạt nội bộ, yêu cầu cầu thủ trực tiếp thăm hỏi và có trách nhiệm với quá trình hồi phục của Ngọc Tân sẽ mang ý nghĩa giáo dục lớn hơn một thông báo xin lỗi mang tính thủ tục!

Xa hơn, mọi CLB phải đưa tiêu chí tôn trọng đối thủ và bảo vệ đồng nghiệp vào quy chế thưởng – phạt. Huấn luyện viên cũng cần chịu trách nhiệm nếu cổ súy cho tư tưởng “đá rắn”, “dằn mặt” hay coi việc triệt phá lối chơi của đối phương bằng mọi giá là biểu hiện của tinh thần chiến đấu.

Với Văn Hậu, sự việc càng đáng tiếc bởi chính anh đã trải qua hơn 2 năm vật lộn với chấn thương. Không ai hiểu rõ hơn một cầu thủ chấn thương phải chịu đựng điều gì: những ca điều trị kéo dài, các buổi tập phục hồi đơn độc, cảm giác bất an và nỗi sợ không thể trở lại đỉnh cao. Bởi vậy, Văn Hậu cần tự đặt mình vào vị trí của Ngọc Tân. Nếu cú đạp chỉ lệch thêm một chút, hậu quả có thể không dừng ở một tháng nghỉ thi đấu mà thôi...

Vậy nên, từ một góc độ nào đó, ngoài án phạt của Ban Tổ chức, tôi rất mong Văn Hậu sẽ thật sự rút ra bài học thấm thía và chơi bóng với tinh thần Fair-play cao nhất.

Bóng đá vốn cần sự quyết liệt, nhưng quyết liệt không đồng nghĩa với thô bạo, chơi xấu. Việc ngăn được một cú đạp nguy hiểm không phải chỉ để tránh một chiếc thẻ đỏ, mà xuất phát từ ý thức rằng phía bên kia cũng là một đồng nghiệp, một sự nghiệp và một gia đình đang trông đợi anh trở về lành lặn!

Tác giả: Nhà báo Hữu Bình là Phó Giám đốc Trung tâm Thông tin – Truyền thông Thể dục Thể thao (Cục Thể dục Thể thao, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch). Ông từng có nhiều năm phụ trách Ban Nội dung của Báo Thể thao TP.HCM và Tạp chí Thể thao; Ủy viên Thường vụ Hội Thể thao điện tử và Giải trí Việt Nam.

Chuyên mục TÂM ĐIỂM mong nhận được ý kiến của bạn đọc về nội dung bài viết. Hãy vào phần Bình luận và chia sẻ suy nghĩ của mình. Xin cảm ơn!

Pha va chạm ở phút 68 trận derby giữa Thể Công Viettel và Công an Hà Nội tại vòng 2 V.League 2026/27 một lần nữa làm dấy lên hồi chuông cảnh báo về tình trạng bạo lực trên sân cỏ Việt Nam. Sau khi tham khảo công nghệ VAR, trọng tài Ngô Duy Lân đã rút thẻ đỏ trực tiếp đối với Đoàn Văn Hậu do hành vi đạp gầm giày vào vùng cổ chân phải của Doãn Ngọc Tân. Kết quả kiểm tra y tế xác định tiền vệ của Thể Công Viettel bị đứt dây chằng mác , sên cùng tổn thương xương mác, buộc phải nghỉ thi đấu ít nhất một tháng. Đáng chú ý, phản ứng của người trong cuộc sau án phạt nhận về nhiều sự quan tâm từ giới chuyên môn lẫn người hâm mộ. Dù Doãn Ngọc Tân thể hiện sự rộng lượng khi chấp nhận lời xin lỗi và coi đây là sự cố ngoài ý muốn, hình ảnh Văn Hậu mỉm cười khi rời sân vẫn tạo nên những luồng ý kiến trái chiều. Việc một cầu thủ vừa trở lại sau chấn thương lại gây ra chấn thương nặng cho đồng nghiệp đòi hỏi tính trách nhiệm cao hơn trong cách ứng xử chuyên nghiệp. Sự bao dung từ phía nạn nhân không thể trở thành lý do để xem nhẹ các tình huống vào bóng nguy hiểm đe dọa sự nghiệp của cầu thủ. Ban tổ chức giải đấu cùng giới trọng tài cần có những án phạt nghiêm khắc nhằm răn đe, đồng thời nâng cao tính thể thao trong môi trường bóng đá chuyên nghiệp. Bảo vệ thể trạng và sự nghiệp của các tuyển thủ phải luôn được đặt làm ưu tiên hàng đầu trong mọi trận đấu.