Tìm được con trai mất tích sau lũ quét
Chị Matti Maya Tamang (28 tuổi) gặp lại Zoyal tại một bệnh viện ở Kathmandu, cách nhà khoảng 2 giờ đi xe. Sau nhiều ngày cuống cuồng tìm kiếm, người mẹ lặng lẽ ngồi bên giường bệnh của con trai. Zoyal bị gãy chân phải, khuôn mặt còn nhiều vết trầy xước và bầm tím.
Trước đó, chị Tamang gần như đã tin rằng Zoyal và em trai đều thiệt mạng khi ngôi trường của hai em bị lũ dữ phá hủy.
“Tìm kiếm đến điểm thứ tư, tôi vẫn không thấy tên các con trong danh sách, cũng không tìm thấy chúng ở đó. Tôi đã nghĩ cả hai đứa không còn nữa. Tôi chỉ biết khóc, hoàn toàn suy sụp”, chị kể với Reuters.
Chị Matti Maya Tamang bên giường bệnh của con trai sau nhiều ngày tìm kiếm trong tuyệt vọng (Ảnh: Reuters).
Trong lúc người mẹ đi từ điểm sơ tán này đến nơi tập trung người sống sót khác để tìm con, Zoyal đã được lực lượng cứu hộ đưa đến bệnh viện Chakra Dev, một cơ sở y tế có 15 giường tại huyện Nuwakot.
Khoảng 11h ngày 27/8, khi nhóm phóng viên Reuters gặp Zoyal tại đây, không ai biết gia đình em đang ở đâu.
Trước khi Zoyal được trực thăng chuyển đến Kathmandu, nhà báo Sahana Bajracharya đã trò chuyện với em. Cậu bé đồng ý xuất hiện trước máy quay với hy vọng gia đình có thể nhận ra mình. Nữ phóng viên sau đó để lại số điện thoại tại bệnh viện.
Cùng ngày, sau nhiều lần tìm con không có kết quả, chị Tamang xin được số điện thoại của nhà báo Bajracharya và gọi đến. “Khi chị ấy nói biết Zoyal đang ở đâu, tôi như không tin vào sự thật. Tôi đã từ bỏ hy vọng tìm được các con”, chị kể.
Chị Matti Maya Tamang (phải) từng tuyệt vọng, nghĩ rằng con của mình đã thiệt mạng sau nhiều ngày chị tìm kiếm mà không có kết quả (Ảnh: Reuters).
Trước đó, chị Tamang cũng đã tìm thấy người con nhỏ còn sống. Biết cả hai con đều thoát nạn, chị cảm thấy như mình đã sống lại một lần nữa.
Do các tuyến xe buýt đều tạm dừng hoạt động, nhà báo Bajracharya đã thu xếp phương tiện đưa chị đến bệnh viện gặp Zoyal. Chồng chị, một công nhân xây dựng đang làm việc tại Nhật Bản, cũng trên đường trở về.
Chạy vào rừng, trèo cây thoát lũ
Sáng 26/8, Zoyal cùng em trai đến trường bằng xe đưa đón học sinh, còn chị Tamang ở nhà dệt vải. Không lâu sau, chị nghe thấy tiếng động dữ dội, giống như một trận động đất.
Theo các video được Reuters xác minh, phần dưới của sông băng gần đỉnh Langtang Lirung đã sụp xuống thung lũng. Khối băng và đá khổng lồ tạo thành trận lở tuyết, kéo theo sạt lở nghiêm trọng và lũ lớn.
“Tôi nhìn thấy mọi thứ bị cuốn đi. Tôi nghĩ các con mình cũng bị dòng nước cuốn mất”, chị Tamang nhớ lại.
Người mẹ cố tìm đường đến trường của hai con, nơi bình thường chỉ cách nhà khoảng 15-20 phút đi xe. Tuy nhiên, cảnh vật đã thay đổi hoàn toàn, ngôi trường cũng bị phá hủy.
“Không thể nhận ra trường học hay khu chợ từng nằm ở đâu. Khắp nơi chỉ còn nước, đá và bùn”, chị nói.
Dòng nước cùng đất đá tràn qua miền bắc Nepal rồi đổ sang khu vực Tây Tạng (Trung Quốc). Chỉ trong vài phút, nhiều khu dân cư bị san phẳng. Zoyal kể em đang học trong lớp thì lũ bất ngờ ập tới, mọi thứ xung quanh “bỗng tối đen”. Em cùng một người bạn chạy khỏi trường, lao vào rừng rồi trèo lên cây tránh dòng nước.
Sau khi được giải cứu, cậu bé được đưa đến bệnh viện trong tình trạng gãy chân, khuôn mặt trầy xước và bầm tím. Trong bàn tay trái, em vẫn nắm chặt hai tờ tiền mệnh giá 10 rupee (khoảng 2.700 đồng).
Zoyal nắm chặt hai tờ tiền mệnh giá 10 rupee do cảnh sát đưa sau khi giải cứu em khỏi vùng lũ (Ảnh: Reuters).
Cơ quan chức năng cho biết số tiền này do những cảnh sát giải cứu Zoyal đưa cho em để thuyết phục cậu bé cùng họ đến bệnh viện. Khi được hỏi có sợ hãi hay không, Zoyal lắc đầu, đáp ngắn gọn: “Không”.
Trận lũ đã làm đảo lộn cuộc sống của người dân Rasuwa. Tuy nhiên, với gia đình chị Tamang, sự bình yên phần nào trở lại khi cả hai đứa trẻ đều sống sót. “Thằng bé vốn rất nghịch ngợm. Đây cũng không phải lần đầu con bị gãy xương”, người mẹ nói về Zoyal.
Theo Quỹ Nhi đồng Liên Hợp Quốc (UNICEF), ít nhất 17.000 trẻ em tại các huyện Rasuwa, Nuwakot và Dhading, phía Bắc Thủ đô Kathmandu, bị ảnh hưởng bởi lũ lụt. Tổ chức này đang phối hợp với Chính phủ Nepal để xác minh danh tính và giúp những trẻ thất lạc đoàn tụ với gia đình.
Ít nhất 580 người được xác nhận thiệt mạng, khoảng 2.500 người vẫn mất tích tại Nepal và khu vực Tây Tạng.