Tôi là mẹ của một bé trai hai tuổi. Chuyện là bố mẹ chồng can thiệp quá sâu vào chuyện nuôi con của tôi, mang tiếng con mình nhưng ăn uống bà toàn giành cho cháu ăn. Con mới được 5 tháng tuổi, tôi vẫn muốn để cho con uống sữa đến 6 tháng mới cho con ăn cháo nhưng bà nhất quyết nấu cháo cho cháu ăn dù tôi không đồng ý.
Tôi lên tiếng ngăn cản, không vừa ý bà, vậy là bà chửi tôi thậm tệ, kêu nó đói mà không cho nó ăn, chỉ cho bú sữa mẹ làm sao no được. Tôi không chuộng dùng sữa công thức vì trước đó đã bỏ thời gian rất nhiều để tìm hiểu, đọc sách, quyết cho con theo chế độ ăn thuần tự nhiên vì thấy sữa có nhiều tác hại, công thêm thị trường nhiều hãng sữa, cũng phát hiện nhiều chất cấm nên tôi không muốn cho con uống, chỉ muốn con uống sữa mẹ, lớn lên cho con ăn cháo gạo xay rau thịt như bình thường.
Minh họa AI
Bà chửi mắng tôi thậm tệ vì nói tôi lạ đời, cả thế giới này người ta cho con uống sữa mà mình tôi không cho. Tôi có lý do của mình, nhiều lần chứng minh được sữa không phù hợp nhưng bà không tin, liên tục gây sức ép. Cụ thể một lần con bị rota, lúc đấy chưa cho con uống sữa thì con đi ngoài hai ngày là ngừng. Một tuần sau, mẹ chồng mua sữa bột về ép tôi phải cho con uống, vậy là con đi ngoài trở lại. Lúc đó tôi còn chưa biết là do sữa, nhưng kể từ khi uống sữa bột bà mua, con tôi sốt rồi đi ngoài liên tục, không ăn được gì. Khi cháu ở nhà với bà, bà toàn nấu cháo trắng cho con tôi ăn, thi thoảng lại cho uống sữa, bệnh tình không thuyên giảm mà còn nặng thêm.
Tôi có tìm hiểu chế độ ăn nhiều rau củ và cháo gạo rang tốt cho trẻ đi ngoài, mua đồ về để tủ lạnh rồi nấu cho con ăn nhưng không có cơ hội vì bà toàn giành. Đỉnh điểm là tôi phải bế con về ngoại chăm, lúc ấy mới được quyền chăm sóc con, con đỡ đi ngoài rồi khỏi hẳn. Tôi về nội kêu cháu đi ngoài quá vì uống sữa nhưng bà không nghe, tiếp tục cho cháu uống. Con tôi lại đi ngoài, may lúc ấy cơ thể con đã quen nên đi ngoài ít lần. Một lý do nữa tôi không cho con uống sữa là vì con bị thiếu máu. Trẻ bị thiếu máu cũng không nên uống sữa, dù con tôi uống ít nhưng vẫn bị nên tôi quyết định không cho uống chút nào luôn. Tôi cũng không muốn cho con ăn bánh kẹo vặt vì nhiều đường tinh luyện không tốt.
Rồi đến chuyện xem tivi, ông bà đều không tôn trọng ý kiến của tôi. Tôi lên tiếng thì chửi mắng tôi thậm tệ: "Cho ăn một tí thì chết à" dù tôi đã giải thích. Bà còn bảo: "Tao cho cháu uống sữa là đúng", "Mày là con dâu nhà này mày phải sống theo nhà này", "Cháu nó đòi thì tao cho nó uống". Bà quá đáng đến nỗi toàn đến gần bữa cơm thì cho cháu uống sữa, con tôi không ăn được cơm. Cháu còi cọc, bà cũng mắng chửi tôi là không cho nó uống sữa nên nó mới thế. Cháu ốm đau bà cũng giành cho uống thuốc, sốt chớm 38 độ là bắt uống thuốc trong khi con tôi không có tiền sử sốt co giật. Con bị viêm khóe móng tay hay viêm da cơ địa, bà toàn dùng thuốc kháng sinh loại thuốc mỡ bôi mắt để bôi cho cháu, kết quả là con tái đi tái lại mãi không khỏi. Thuốc sốt thì bà ngang nhiên cho cháu uống quá liều.
Thực sự tôi nhiều lần cãi vã, chống lại cả gia đình chồng. Từ ông bà đến chị chồng tham gia vào nhưng thực sự ông bà rất cổ hủ và ghê gớm, ép tôi phải nghe theo không được cãi. Bố chồng từng chửi mắng tôi thậm tệ, chửi cả họ nhà tôi, rồi dùng bạo lực với tôi chỉ vì cho rằng bản thân cãi láo. Tôi chỉ muốn bảo vệ con mình, thấy ông bà nuôi dạy cháu không đúng, chiều cháu hư, tôi rất sót ruột nên không thể đứng nhìn. Mọi người có cách nào để xử lý tốt trường hợp này không? Tôi cũng ra ở riêng nhưng không thể ở mãi được, vẫn phải về vì chồng là con một, cũng sợ chồng vất vả không chịu được, lâu rồi sẽ rạn nứt tình cảm. Chồng tôi cũng nói với bố mẹ nhưng không ăn thua. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Quỳnh Hoa