Tôi và vợ cũ từng có gần chín năm bên nhau. Những năm đầu khá hạnh phúc, chúng tôi cùng mong muốn xây dựng một tương lai tốt đẹp. Tôi làm kỹ thuật, vợ kinh doanh quần áo online. Hai vợ chồng không giàu nhưng thương nhau lắm. Mọi chuyện bắt đầu thay đổi sau 5 năm hôn nhân mà chúng tôi chưa có con. Hai bên gia đình lần lượt hỏi han, rồi những câu nói vô tình dần trở thành áp lực với chúng tôi, nhất là vợ. Mẹ tôi nhiều lần gọi điện hỏi bao giờ có cháu, họ hàng gặp cũng không tránh khỏi việc hỏi chuyện con cái. Vợ càng căng thẳng, tôi càng sốt ruột. Thay vì cùng nhau đối mặt, chúng tôi bắt đầu đổ lỗi cho nhau.
Sau nhiều lần điều trị không có kết quả, vợ đề nghị tạm dừng chuyện con cái để hai người thoải mái hơn. Tôi lúc đó lại nghĩ cô ấy không tâm huyết với việc sinh con. Chúng tôi cãi nhau ngày càng nhiều. Có những tối chỉ vì mâu thuẫn nhỏ mà vợ chồng im lặng cả tuần. Cuối cùng, tôi chủ động đề nghị ly hôn. Tôi nói muốn tìm một cuộc sống khác, với một người phù hợp hơn, có thể sinh con cho tôi. Vợ không níu kéo. Sau khi làm xong thủ tục ly hôn, vợ dọn khỏi nhà tôi và bảo tôi sẽ phải nuối tiếc vì đánh mất cô ấy.
Minh họa AI
Sau ly hôn khoảng ba năm, tôi tái hôn, lúc đó 39 tuổi. Vợ mới hiền lành, công việc ổn định, con nhà gia giáo, kém tôi 5 tuổi. Vợ cũ có gia đình mới sau khi chúng tôi ly hôn được hai năm. Nghe tin cô ấy sinh con, bố mẹ tôi khá bất ngờ, tôi khi đó đang tìm hiểu vợ hiện tại nên cũng không để tâm nhiều. Tôi nghĩ mỗi người đều có cuộc sống riêng rồi, để quá khứ ngủ yên, cho đến khi cuộc hôn nhân thứ hai của tôi gặp vấn đề, lại là chuyện con cái. Cuộc hôn nhân thứ hai của tôi được hơn 2 năm rồi. Chúng tôi hai lần chuẩn bị đón con nhưng đều không thành, vợ cứ mang thai được vài tuần lại không giữ được. Tôi không biết nguyên nhân chính xác là gì. Bác sĩ nói cần thêm thời gian kiểm tra, cả hai vợ chồng đều phải theo dõi sức khỏe. Tôi thương vợ vô cùng. Điều tôi không ngờ là thái độ của vợ cũ.
Qua một người quen, tôi biết vợ cũ thường đăng những câu đầy ẩn ý trên mạng xã hội. Có lần cô ấy viết: "Người sống không biết trân trọng bạn đời thì sớm muộn cũng phải trả giá". Lần khác lại nói đại ý rằng có những gia đình từng coi thường người khác rồi cuối cùng cũng chẳng được như ý. Tôi biết những lời ấy nhắm vào mình. Ngày ấy tôi sai khi đã không đủ kiên nhẫn với vợ cũ, nhưng chẳng lẽ một cuộc hôn nhân đổ vỡ thì tôi phải mang tội cả đời?
Điều khiến tôi khó chịu nữa là chồng hiện tại của cô ấy mỗi lần gặp tôi đều có thái độ rất lạnh nhạt. Có lần chúng tôi tình cờ gặp nhau trong một đám cưới, anh ta nhìn tôi rồi cười nhạt. Tôi đang cảm thấy rất mệt mỏi. Tôi thừa nhận mình nóng vội, nếu ngày ấy tôi bình tĩnh hơn, biết bảo vệ vợ trước áp lực gia đình, cùng cô ấy chịu áp lực thì có lẽ mọi chuyện đã khác. Thế nhưng tôi đã chọn con đường khác, tôi phải chấp nhận con đường hiện tại.
Tôi giờ sợ mỗi khi gặp người quen cũ, sợ họ nhắc lại chuyện ngày trước. Tôi không biết mình có nên chủ động nói chuyện một lần với vợ cũ để mọi chuyện chấm dứt, hay cứ kệ rồi mọi chuyện sẽ qua? Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.
Huỳnh Nam