Tôi những tưởng từ nay gia đình nhỏ sẽ có những chuyến đi chơi cuối tuần vui vẻ, con cái không còn phải chịu cảnh nắng nôi, mưa gió khi đến trường.
Thế nhưng, tôi không ngờ chiếc xe ấy lại trở thành mầm mống phá nát hạnh phúc gia đình, mà nguyên nhân chính xuất phát từ căn bệnh cả nể và sĩ diện của chồng tôi.
Chồng tôi là người tốt tính, nhiệt tình, nhưng lại mắc một nhược điểm chí mạng là quá sĩ diện và không bao giờ biết từ chối ai. Từ ngày có xe mới, anh bỗng chốc trở thành tài xế miễn phí cho cả họ hàng lẫn hội bạn bè.
Gia đình tôi thường xuyên mâu thuẫn từ khi mua ô tô (Ảnh minh họa: TD).
Bất cứ ai trong xóm hay người thân ở quê có việc cần đi đâu, gọi một tiếng là anh sẵn sàng bỏ dở bữa cơm tối để đưa đi. Có những dịp cuối tuần, khi tôi chuẩn bị sẵn đồ đạc để cả nhà đi dã ngoại, thì bác họ gọi điện nhờ đưa đi ăn cỗ ở tỉnh bên cách cả trăm cây số.
Thay vì từ chối khéo để dành thời gian cho vợ con, chồng tôi lập tức gật đầu. Thế là cuối tuần đó, ba mẹ con tôi thui thủi ở nhà, còn chồng thì xách xe đi làm tài xế ròng rã cả ngày trời.
Tiền xăng xe chúng tôi phải tự chịu, tiền qua các trạm thu phí tự động cũng trừ thẳng vào tài khoản của tôi, nhưng chồng tôi về nhà cười xòa bảo: "Anh em trong nhà giúp nhau là chính, tính toán làm gì cho mất tình cảm".
Đỉnh điểm của sự mệt mỏi là những lần chồng tôi giao chìa khóa cho bạn bè mượn xe đi chơi xa. Cách đây một tháng, người bạn thân của chồng mượn xe 3 ngày để đưa gia đình đi du lịch. Ngày nhận lại xe, tôi xót xa khi thấy chiếc xe lấm lem bùn đất từ trong ra ngoài. Đáng nói hơn, bên hông xe có một vết xước dài cày sâu vào lớp sơn.
Tôi xót của, xót công sức mình làm ra nên cằn nhằn, bảo chồng gọi điện hỏi cho ra nhẽ. Nhưng anh trừng mắt quát tôi: "Xước một tí thì đi đánh bóng lại là xong, em cứ thích làm quá lên. Bạn bè mượn xe mà đi đòi bồi thường thì sau này còn nhìn mặt nhau thế nào nữa?".
Kết quả là vợ chồng tôi phải tự bỏ tiền túi đem xe ra xưởng sơn lại.
Tính sĩ diện của anh còn tạo ra những tình huống dở khóc dở cười. Tuần trước, một đồng nghiệp của anh mượn xe đi giải quyết việc riêng. Đến chiều tối, khi tôi lên xe để đi đón con, vừa bật máy lên thì kim xăng báo đỏ rực. Người mượn xe đi chán chê, lúc trả không đổ lại một giọt xăng nào.
Chưa dừng lại ở đó, tối hôm ấy mở điện thoại kiểm tra, tôi thấy tài khoản thu phí giao thông tự động của mình bị trừ liên tục hàng trăm ngàn đồng. Người ta đi qua trạm thu phí, tiền trừ vào tài khoản của chủ xe, nhưng lúc trả xe tuyệt nhiên không một ai nhắc đến việc hoàn lại khoản tiền đó. Chồng tôi thì gạt đi: "Có mấy đồng bạc lẻ, đòi người ta cười cho thối mũi".
Tất cả uất ức dồn nén bấy lâu cuối cùng cũng vỡ tung vào một đêm mưa to tầm tã tuần trước. Đêm đó, con trai tôi bất ngờ sốt cao, co giật. Hai vợ chồng luống cuống bế con lao ra bãi đỗ xe để đưa thẳng đến bệnh viện. Nhưng khi chồng tôi cắm chìa khóa vặn mãi, xe vẫn không thể nổ máy. Bình ắc quy đã cạn kiệt, còn kim xăng thì ở vạch cuối cùng.
Nguyên nhân là do buổi chiều, một người bạn của anh mượn xe đi chở đồ, lúc về không chỉ để cạn xăng mà còn quên tắt hệ thống đèn điện trong xe khiến bình ắc quy hết sạch điện.
Giữa đêm mưa bão, con thì khóc ngặt nghẽo trên tay, chồng tôi luống cuống cầm điện thoại gọi hàng chục cuốc xe dịch vụ nhưng không ai nhận đón.
Khoảnh khắc ôm con đứng trú dưới mái hiên của bãi xe, nhìn chiếc xe che mưa che nắng của nhà mình nằm im lìm vô dụng, tôi đã òa khóc vì bất lực và phẫn nộ. Cuối cùng, chúng tôi phải khoác áo mưa, bế con chạy bộ ra tận đầu đường lớn mới vẫy được một chiếc xe khách đi ngang qua.
Trở về nhà sau 3 ngày con nằm viện, tôi quyết định ngồi lại nói chuyện thẳng thắn với chồng. Tôi yêu cầu anh chấm dứt ngay việc cho mượn xe vô tội vạ, hoặc là bán chiếc xe này đi để trả lại sự bình yên cho gia đình. Thay vì thấu hiểu, anh lại đập bàn tức giận, mắng tôi là đồ ích kỷ, "đo lọ nước mắm đếm củ dưa hành", làm xấu mặt chồng với anh em bạn bè.
Đã một tuần trôi qua, vợ chồng tôi không ai nói với ai câu nào. Những người bạn của anh thỉnh thoảng vẫn gọi điện tới để hỏi mượn xe đi công việc.
Tôi nhìn chiếc xe, tự hỏi liệu chúng tôi mua nó về để phục vụ cuộc sống của mình, hay mua về để rước thêm những ấm ức, bực dọc và tự tay cắt đứt tình cảm vợ chồng? Tại sao chồng tôi không chịu hiểu cho suy nghĩ của tôi, tôi có làm gì sai đâu!
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!