Tôi xin được chia sẻ câu chuyện của đời mình để mong có quyết định sáng suốt trong lúc này. Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình không trọn vẹn. Mẹ nhỡ nhàng sinh ra tôi và tôi ở cùng mẹ với dượng trong nhưng năm chập chững những bước đi đầu đời. Tuổi thơ là phần lớn thời gian tôi ăn ở cùng ông bà ngoại. Tôi không trách số phận, bởi con người ta vốn không được lựa chọn nơi mình sinh ra. Giờ mẹ và dượng cũng không còn ở cùng nhau nữa.
Về phần mẹ, tôi đã lo cho bà một căn nhà tươm tất với đầy đủ tiện nghi, đâu đó hai cây vàng tiết kiệm tuổi già. Hàng tháng tôi vẫn chu cấp 5 triệu đồng để bà chi tiêu, có công việc thì tôi lại chi thêm. Hoàn cảnh và tuổi thơ của mình đã cho tôi sự trưởng thành và có chút sự nghiệp nhỏ sau những năm tháng cố gắng chăm chỉ làm việc. Tôi có một công ty, doanh thu ổn định, có chút tiết kiệm đủ để lo cho 3 con của mình những năm tháng sau này.
Minh họa AI
Vợ chồng tôi sống với nhau đến nay đã được 20 năm có lẻ. Chúng tôi đến với nhau bằng tình yêu của tuổi trẻ, cũng vượt qua những rào cản của gia đình và xây dựng từ hai bàn tay trắng. Chồng tôi là dân kỹ thuật, cũng là người có năng lực làm việc, nhiều năm làm cho các tập đoàn nước ngoài. Khi bắt đầu biết kiếm tiền, anh thoải mái chi tiêu và bắt đầu bồ bịch. Anh từng phản bội khi tôi mang bầu con thứ hai. Những ngày tháng ở năm 2011 bụng chửa vượt mặt, tôi không dám ly hôn, bởi tại thời điểm ấy cũng chưa có kinh tế để tự mình lo các con. Tôi chấp nhận sự thật chồng mình có bồ và con riêng. Con riêng của chồng sinh sau con trai thứ hai của tôi tròn một năm.
Chồng vô tâm, mặc kệ tôi cùng các con, tự tôi xoay xở tiền gốc, tiền lãi (tiền mua nhà đã vay mượn ngân hàng). Cũng từ ấy tôi càng cố gắng gây dựng công ty nhỏ của mình, để có một chỗ đứng trong xã hội. Tôi tự nhủ, mình muốn tự chủ cảm xúc thì phải tự chủ về tài chính trước. Tôi chăm chỉ làm lụng, vừa làm chủ vừa làm nhân viên. Trớ trêu thay, tôi lại lỡ mang bầu bé thứ ba. Rồi tôi nghĩ, ông trời chắc sẽ không lấy đi của ai tất cả. Từ khi mang bầu bé gái út, công việc kinh doanh và đầu tư thêm của tôi khá thuận lơi. Tôi trả hết nợ mua nhà, chu toàn ăn học cho cả 3 con. Đến nay, con trai lớn đã là sinh viên năm hai của trường đại học top đầu Hà Nội. Con học giỏi, có học bổng, là niềm tự hào của tôi. Con trai thứ hai mới bắt đầu vào lớp 10, con gái út học lớp hai. Chồng nhiều năm nay làm ăn thua lỗ, đến bây giờ mới chuẩn bị về con số không.
Vấn đề tôi nói đến không chỉ là kinh tế, anh vô tâm hoàn toàn với các con. Mỗi đứa con phải có 5-7 nhóm trao đổi học thêm, học chính. Con trai lớn, mãi lúc thi đỗ anh mới biết con học khoa gì. Con trai thứ hai đỗ cấp ba trường nào anh cũng không cần ngó trường lớp ra sao. Con gái út cũng một tay tôi rèn rũa ở các cuộc thi trong nước và ngoài nước. Tuổi thơ tôi vốn không được hạnh phúc, cho tới khi yêu cũng bị gia đình bạn cấm vì hoàn cảnh gia đình, tôi thật sự không muốn các con của mình lại phải sống thiếu thốn tình cảm. Tôi từng nghĩ, dù chồng không tốt nhưng cũng còn cái bóng cái hình bên cạnh chúng, để chúng khỏi bơ vơ.
Sau nhiều năm mệt mỏi cố gắng sống bên chồng, trái tim tôi từ lâu đã không còn tình cảm với anh nữa. Cũng vì thế, tôi không còn muốn gần gũi chồng, mọi thứ chỉ là đáp ứng mà thôi. Tôi vừa làm bố, vừa làm mẹ, vừa làm bạn của con, nhưng nói thật đến tuổi 43 tôi bắt đầu thấy sức khỏe không còn tốt như xưa. Dù công việc không vất vả như trước, tôi lại rất dễ xúc động, đôi lúc còn cảm thấy mình bất hạnh. Gần đây tôi nghĩ tới việc chính thức ly hôn để sống cuộc đời của mình bên các con cho thật đúng nghĩa. Tôi không còn phải lo sợ mỗi lần anh uống rượu rồi chửi bới.
Nếu ly hôn, tôi thật sự muốn được nuôi dưỡng và chăm sóc cả 3 con. Sau này khi các con trưởng thành, tôi mới nghĩ tới sống cuộc đời của riêng mình. Về kinh tế, tôi hoàn toàn có thể lo cho các con học hành tới nơi tới chốn, đảm bảo cuộc sống của 4 mẹ con, chồng có thể chu cấp tùy tâm. Tôi nghĩ chồng cũng không tranh giành quyền nuôi con của tôi, chỉ đảm bảo tài sản chia đôi là được. Điều tôi băn khoăn lớn nhất là sau khi ly hôn, tôi sợ con gái út tổn thương. Con gái cũng yêu bố, tôi sợ mình cướp đi tuổi thơ đầy đủ bố mẹ của nó. Rồi con trai thứ hai đang tuổi trưởng thành, tuổi này bắt đầu khó bảo, tôi cũng lo bóng dáng của một người mẹ có đủ lớn để răn đe con?
Điều duy nhất tôi yên tâm là con trai lớn trưởng thành và rất yêu mẹ, con động viên tôi ly hôn để sống cho nhẹ nhàng hơn. Tôi kể câu chuyện của mình tuy chưa được đầy đủ, cũng không muốn kể xấu chồng hay đề cao vai trò của mình, những năm tháng qua, tôi đã rất cố gắng để là một người mẹ tốt. Có lẽ cuộc sống gồng gánh một mình trở nên quá sức đã khiến tôi chết hẳn tình yêu và ham muốn với chồng. Tôi lặng lẽ làm việc, trả nợ, nuôi con, không thấy bóng dáng của chồng đồng hành với mình trong hành trình với các con. Anh không hề thương tôi, chỉ muốn tôi ngoài việc hoàn thành tốt nhiệm vụ của người mẹ, giỏi kiếm tiền nhưng phải "bốc lửa trên giường" nữa. Tôi lại không làm đuọc. Đó cũng là lý do duy nhất để chồng mạt sát tôi mỗi khi uống rượu.
Với nhà chồng, tôi chu toàn và rất có tiếng nói với những người có vai vế trong họ hàng. Tôi nghĩ mình đã sống đủ tốt để không có gì phải hối hận. Tôi muốn được sống bình yên, liệu như thế có ích kỷ với các con? Tôi xin nhận những lời khuyên chân thành từ quý độc giả.
Diệp Hoa