Vợ chồng tôi lấy nhau 5 năm, hai con lần lượt ra đời. Bố mẹ tuổi cao, bệnh tật. Kinh tế gia đình khó khăn. Vì những lý do đó, ngay sau khi bố tôi qua đời, vợ gợi ý tôi đi xuất khẩu lao động, để cô ấy ở nhà chăm mẹ và hai con.
Là đàn ông, ai chẳng mong trở thành trụ cột, nên tôi đồng ý. Hai vợ chồng thế chấp nhà, vay mượn thêm tiền làm thủ tục cho tôi đi. Trong đầu tôi đã tính, đi vài năm, kiếm đủ tiền rồi lại về quê.
Chưa đi thì mong mỏi, sang tới đó mới thấy kiếm được đồng tiền quá nhọc nhằn. Những ngày làm việc triền miên, đứng nhiều tới mức chân tôi không còn cảm giác. Những buổi làm ca đêm mờ cả mắt, chỉ muốn hôm sau ốm để khỏi đi làm.
Trong cảnh mệt mỏi như vậy, tôi tìm tới Lan. Lan ngoài 30 tuổi, cũng đi xuất khẩu lao động giống tôi. Chung cảnh xa nhà, chúng tôi bám víu, nương tựa vào nhau. Khi tôi ốm đau có Lan chăm sóc. Nhiều đêm tôi về nhà mệt nhoài, Lan ngồi xoa đầu cho tôi ngủ rồi mới đi nằm.
Lan biết hoàn cảnh tôi đã có vợ con nhưng tránh nhắc đến. Tiền tôi làm ra gửi về quê cho vợ, Lan không bao giờ động đến. Vậy mà khi nghe tôi chuẩn bị hết hợp đồng, tính chuyện trở về quê, Lan như biến thành người khác.
Sợ người tình tìm về quê nên tôi chủ động nói trước với vợ, không ngờ mọi chuyện bị đẩy đi quá xa (Ảnh minh họa: Pinterest).
Lan nổi giận, yêu cầu tôi chịu trách nhiệm vì khiến em đánh mất thanh xuân. Lan nói tôi cứ thoải mái gom tiền gửi về cho vợ, nhưng không được bỏ cô ấy lại. Nếu không, em sẽ không để tôi yên.
Tôi thừa nhận nhiều năm nay Lan hết lòng vì tôi, nhưng bắt tôi chịu trách nhiệm thì không được. Hoàn cảnh tôi thế nào, tôi chưa từng giấu giếm. Nhiều năm xa nhà, tôi đã quá chán cảnh cày cuốc nơi xứ người. Tôi còn mẹ già, còn vợ, còn các con ở quê.
Tôi không phải kiểu người để đàn bà thao túng. Lan càng dọa, tôi càng muốn rời đi. Vì sợ Lan tìm về tận quê, tôi chủ động kể trước với vợ. Không ngờ vợ không hề thông cảm, còn khóc lóc, buộc tội tôi phản bội.
Vợ tuyên bố để mẹ lại cho tôi nuôi. Hai con thuộc về cô ấy, nhà cửa, tài sản thì chia đôi. Tôi thấy như vậy quá bất công. Đàn ông xa nhà, xa vợ, ai không có lúc cô đơn, mềm yếu? Quan trọng là tôi vẫn trở về, chứng tỏ trong lòng tôi "gia đình là số 1". Sao cô ấy không hiểu cho tôi?
Ngay cả mẹ tôi cũng nói với con dâu một câu khiến tôi cảm động: "Chồng con bôn ba, bươn chải, may mà có người chăm sóc hộ. Đàn bà phải biết cảm thông".
Đúng là chỉ có lòng mẹ bao la. Vợ tôi không hiểu, nhà cô ấy đang ở, tiền cô ấy đang tiêu, những món nợ đã trả, con cái học hành sung túc, nếu không có tôi vắt sức ra làm để gửi về thì lấy đâu mà có?
Trong khi vợ được ở nhà, có mỗi việc chăm mẹ, trông con, bao nhiêu tiếng tốt hưởng cả. Không ai tội nghiệp tôi, đàn ông tha hương, quần quật kiếm tiền, kiếm được bao nhiêu đều gom góp gửi về cho vợ.
Chỉ vì một chút yếu lòng mà bao nhiêu công sức của tôi bị phủi đi sạch sẽ. Ai nhìn nhận công bằng cho tôi? Đồng ý việc sống chung với người phụ nữ khác là không phù hợp chuẩn mực. Nhưng tôi đã tự nguyện quay về nhận lỗi, vợ còn muốn thế nào?
Chẳng nhẽ tôi lại nói, nguyên nhân chính từ vợ mà ra. Vợ tôi không phải trẻ con mà không biết, đẩy chồng đi xa là đối mặt với nhiều sa ngã. Nhưng vợ vì tiền vẫn xúi tôi đi. Cô ấy nhận tiền tôi gửi thì không thấy nói gì, nhưng chăm mẹ vài năm thì kể lể. Sao không hỏi tôi lúc ốm mệt ra sao? Sao lúc đó, cô ấy không sang chăm chồng, giờ lại ghen tuông?
Lúc cãi nhau, tôi cũng giận, nói hết mọi nhẽ để vợ thấy ai cũng có lý do. Tôi không muốn đẩy mọi chuyện đi quá xa, nhưng làm người tốt cũng khó.
Xin mọi người cho tôi ý kiến. Tôi chấp nhận cho vợ 1 tỷ đồng, nhưng đất này bố mẹ để lại cho tôi, nhà xây lên là tiền của tôi. Vợ có quyền gì mà đòi chia một nửa?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!