Bỏ qua điều hướng

Chồng có nhân tình, tôi lấy 5 tỷ đồng rồi để con lại cho anh nuôi

Chồng có nhân tình, tôi lấy 5 tỷ đồng rồi để con lại cho anh nuôi
Nguồn ảnh: Dân Trí

(Dân trí) - Chồng có người khác, tôi đồng ý ly hôn và nói thẳng: “Anh chuyển đủ 5 tỷ đồng, còn con ở lại với anh”. Vì như thế, tôi bị không ít người mắng là tham tiền, đến con trai cũng không cần.

Tôi 36 tuổi, quê Ninh Bình, hiện kinh doanh mỹ phẩm tại Hà Nội. Chồng hơn tôi 4 tuổi, gốc Hà Nội, đang điều hành một công ty xây dựng của gia đình. Chúng tôi cưới nhau 9 năm và có một cậu con trai 8 tuổi.

Tôi từng nghĩ mình có một cuộc hôn nhân viên mãn. Hai vợ chồng cùng làm ăn, kinh tế không khó khăn, con trai được ông bà nội yêu thương. Gia đình chồng ở một căn nhà mặt phố, ngoài ra ông bà còn có vài căn nhà cho thuê. Mỗi tháng, tiền nhà cho thuê cũng mang lại khoảng 45 triệu đồng.

Con trai tôi là cháu đích tôn nên được ông bà nội cưng chiều. Từ nhỏ, thằng bé gần như chẳng thiếu thứ gì. Việc học hành, ăn uống, quần áo hay tham gia các lớp năng khiếu của con đều được ông bà và bố mẹ lo chu đáo.

Chồng có nhân tình, tôi lấy 5 tỷ đồng rồi để con lại cho anh nuôi - 1

Tôi không nghĩ tình yêu của một người mẹ phải được chứng minh bằng việc nhất định phải giành quyền nuôi con (Ảnh minh họa: Sohu).

Tôi từng nghĩ một gia đình như vậy sẽ chẳng dễ dàng tan vỡ. Nhưng cách đây hơn một năm, tôi phát hiện chồng có người phụ nữ khác.

Ban đầu anh phủ nhận, sau đó thừa nhận cả hai đã qua lại một thời gian. Tôi từng cố gắng nói chuyện, thậm chí cho anh cơ hội để quay về với gia đình, nhưng anh không còn muốn cứu vãn cuộc hôn nhân nữa.

Tôi đau, nhưng không muốn níu kéo một người đã thay lòng. Điều tôi băn khoăn nhất lúc ấy là con trai. Tôi biết nhiều người sẽ nghĩ một người mẹ sau ly hôn thường giành quyền nuôi con bằng mọi giá. Nhưng tôi lại suy nghĩ khác.

Tôi có tiệm mỹ phẩm nhỏ, thu nhập lúc cao lúc thấp. Sau khi ly hôn, nếu một mình nuôi con, tôi vẫn có thể lo cho thằng bé nhưng chắc chắn cuộc sống của hai mẹ con sẽ phải thắt chặt hơn. Tôi sẽ phải thuê nhà, tự lo toàn bộ tiền học, tiền ăn, tiền sinh hoạt và gần như không còn thời gian dành cho công việc.

Trong khi đó, nếu ở với bố, con tôi vẫn có nhà để ở, có ông bà nội chăm sóc, được học trường tốt và cuộc sống gần như không bị xáo trộn.

Tôi đã suy nghĩ rất lâu trước khi đưa ra quyết định. Ngày hai vợ chồng nói chuyện nghiêm túc về việc ly hôn, tôi nói thẳng: “Anh muốn ly hôn, em đồng ý. Anh muốn con ở với anh, em cũng đồng ý. Nhưng bù lại, anh chuyển đủ cho em 5 tỷ đồng”.

Khi nghe tôi nói, anh khá bất ngờ. Có lẽ anh nghĩ tôi sẽ tranh quyền nuôi con đến cùng. Chúng tôi hoàn tất thủ tục ly hôn nhanh chóng và thống nhất con ở với bố. Anh chịu trách nhiệm chính về học phí, ăn uống, sinh hoạt, đưa đón con đi học và những công việc hằng ngày. Tôi vẫn có quyền thăm nom, đón con bất cứ khi nào muốn.

Thế nhưng khi một vài người thân biết chuyện, họ nói về tôi với những lời lẽ khó nghe. Có người bảo tôi “tham tiền đến mức bỏ cả con”. Thậm chí có người còn nói tôi sau này sẽ ân hận vì đã không giành quyền nuôi con.

Tôi nghe nhưng không tranh cãi, bởi những người đó đâu sống cuộc đời của tôi. Nếu tôi cố giành con chỉ để chứng minh rằng mình là một người mẹ hết lòng vì con, sau đó hai mẹ con phải thuê một căn nhà nhỏ, tôi đi làm cả ngày để kiếm tiền, con tự xoay xở với việc học hành và sinh hoạt, liệu đó có phải là lựa chọn tốt?

Tôi không nghĩ tình yêu của một người mẹ phải được chứng minh bằng việc nhất định phải giành quyền nuôi con. Tôi hiểu con trai cần mẹ. Nhưng thằng bé cũng cần một cuộc sống ổn định. Hiện tại, ở với bố, con vẫn được ông bà nội chăm sóc, sáng có người đưa đi học, chiều có người đón về. Con được học tại một trường tốt, có phòng riêng và những điều kiện mà nếu chỉ có hai mẹ con, tôi chưa chắc đã lo được đầy đủ.

Tôi cũng không vì nhận 5 tỷ đồng mà biến mất khỏi cuộc đời con. Ngược lại, tôi vẫn giữ thói quen đón con vào cuối tuần. Thứ bảy, tôi đưa con đi chơi, nấu những món con thích, xem phim hoặc cùng nhau đi mua sách, mua đồ dùng. Hai mẹ con về nhà tôi ngủ một đêm. Tối chủ nhật, tôi lại đưa con về cho bố.

Việc để con ở với bố, tôi cũng muốn để chồng trải nghiệm những việc trước đây một mình tôi gánh vác. Sáng tôi đưa con đi học, chiều đón về, tối kiểm tra bài, chuẩn bị quần áo, đăng ký lớp học, họp phụ huynh. Khi con ốm, tôi nghỉ làm. Khi trường tổ chức hoạt động, tôi là người sắp xếp thời gian tham dự. Tôi làm hết những việc ấy và chồng coi đó là chuyện đương nhiên.

Bây giờ, khi con ở với bố, tôi muốn anh hiểu rằng nuôi một đứa trẻ không chỉ là đóng tiền học hay chuyển khoản tiền sinh hoạt mỗi tháng. Anh phải dậy sớm đưa con đến trường, phải nhớ ngày họp phụ huynh, phải biết hôm nào con có bài kiểm tra, phải chuẩn bị đồ ăn sáng và có mặt khi con cần.

Tôi không làm vậy để trả đũa chồng. Tôi chỉ muốn anh hiểu trách nhiệm của một người cha trong đời sống thực tế.

Điều may mắn là con trai tôi thích nghi khá nhanh. Cuối tuần gặp mẹ, thằng bé vẫn ríu rít kể chuyện trường lớp. Những ngày ở với bố, con cũng có ông bà nội bên cạnh. Tình cảm giữa hai mẹ con tôi không vì thế mà thay đổi.

Còn tôi, sau khi nhận 5 tỷ đồng, cuộc sống cũng nhẹ gánh hơn rất nhiều. Tôi mua một căn hộ vừa phải, tiếp tục công việc kinh doanh và có khoản tiền dự phòng cho tương lai. Tôi không tiêu xài hoang phí mà chia số tiền thành các khoản tiết kiệm, đầu tư an toàn và một phần dành cho những kế hoạch dài hạn.

Tôi thấy quyết định nhận 5 tỷ đồng, để lại con cho chồng cũ nuôi là đúng đắn. Mọi người có nghĩ như vậy không?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Bản tin trên Dân Trí cung cấp những góc nhìn cập nhật xoay quanh chủ đề "Chồng có nhân tình, tôi lấy 5...". Thông tin ghi nhận nhấn mạnh thực tế chồng có người khác, tôi đồng, mang đến cái nhìn toàn cảnh và khách quan cho bạn đọc. Những phân tích chuyên sâu và khuyến nghị từ giới quan sát sẽ tiếp tục được tổng hợp trong các bản tin sau.