Bỏ qua điều hướng

Cô giáo ngày 3 lượt vượt rừng mang cơm cho học trò, có lần bị trâu húc té

Cô giáo ngày 3 lượt vượt rừng mang cơm cho học trò, có lần bị trâu húc té
Nguồn ảnh: Dân Trí

(Dân trí) - Hàng ngày, các cô giáo mầm non ở xã Tuyên Lâm (Quảng Trị) phải vượt đường xa về điểm chính lấy cơm, bữa ăn nhẹ rồi chở ngược lên bản cho học trò. Không ít lần họ bị ngã xe, đổ hết cơm canh giữa đường.

Gần 10h, cô giáo Hoàng Thị Hoa (33 tuổi), giáo viên điểm trường bản Kè, Trường Mầm non Lâm Hóa, xã Tuyên Lâm, tỉnh Quảng Trị lên xe máy, vượt quãng đường gần 7km về điểm trường chính để nhận suất ăn cho trẻ.

Hàng ngày, cô Hoa và đồng nghiệp chia nhau đi 3 vòng như thế để lấy bữa sáng, cơm trưa và bữa ăn nhẹ buổi chiều cho học sinh. Để những bữa ăn đến được với các em, các cô phải vượt qua những cung đường xa, trơn trượt, những cây cầu chênh vênh, đối mặt với mưa gió và không ít sự cố bất ngờ trên đường.

Cô giáo ngày 3 lượt vượt rừng mang cơm cho học trò, có lần bị trâu húc té  - 1

Giáo viên Trường Mầm non Lâm Hóa về điểm chính nhận cơm để đưa lên bản (Ảnh: Tiến Thành).

"Đi lấy cơm sợ nhất là những ngày trời mưa, che chắn không kỹ sẽ ướt hết đồ ăn của các con. Đường vào bản vốn trơn trượt, không cẩn thận rất dễ ngã, làm đổ cơm của học trò", cô Hoa chia sẻ.

Đây là năm thứ 2 cô Hoa về Trường Mầm non Lâm Hóa và đã gắn bó với điểm trường bản Kè được gần 1 năm. Cô Hoa hóm hỉnh nói rằng đến hiện tại, bản thân vẫn "đang đỏ" vì chưa ngã xe hay bị gió thổi bay mất thùng cơm lần nào.

"Tôi may mắn là chưa ngã xe, nhưng có lần đi qua cầu treo, gió lớn quá làm nghiêng thùng buộc phía sau, làm canh của các cháu đổ hết ra ngoài. Mỗi khi mưa to, gió lớn, qua cầu treo tôi thường đẩy xe vì sợ ngã", cô Hoa nói thêm.

Với cô Trần Thị Dương (43 tuổi), gần 20 năm qua, những cung đường đến các điểm lẻ của Trường Mầm non Lâm Hóa đã trở nên quen thuộc, nhưng hành trình đưa cơm cho trò chưa bao giờ là công việc nhẹ nhàng.

Mỗi khi nhắc đến những sự cố khi đưa cơm về bản, cô Dương lại sụt sùi. Trong hành trình ấy, bản thân cô Dương không ít lần gặp tai nạn.

Cô giáo ngày 3 lượt vượt rừng mang cơm cho học trò, có lần bị trâu húc té  - 2

Con đường về bản băng qua núi rừng, cầu treo (Ảnh: Tiến Thành).

"Tôi nhiều lần vì đường vào bản trơn quá, bị ngã xe, đổ hết cơm của cháu. Có lần về gần bản bất ngờ một con trâu ở đâu lao qua đường, húc cả xe lẫn người xuống mương nước. Tủi thân quá tôi cứ đứng khóc. Những lần gặp sự cố như thế, chúng tôi đành phải chạy ngược ra trung tâm mua bánh, mì tôm cho các cháu ăn tạm vì không còn cách nào khác", cô Dương tâm sự.

Trường Mầm non Lâm Hóa hiện có 4 điểm trường với 122 em học sinh. Trong đó, 3 điểm lẻ tại các bản Kè, Cáo và Chuối còn hết sức khó khăn. Học sinh đều là con em đồng bào Mã Liềng, thuộc dân tộc Chứt.

Học sinh ở các điểm lẻ đều ăn bán trú với bữa sáng, trưa và bữa phụ buổi chiều. Thế nhưng do điều kiện cơ sở vật chất, điểm trường lẻ không thể tự nấu ăn cho trẻ. Vì vậy, cơm trưa, cháo chiều đều phải vận chuyển từ điểm trường chính.

"Một điều khiến chúng tôi lo lắng là quãng đường từ điểm chính về các bản có một đoạn quanh co, lượng xe đầu kéo chở hàng từ Lào về lớn, tiềm ẩn nguy hiểm", cô giáo Trần Thị Huyền Trang cho hay.

Cô giáo ngày 3 lượt vượt rừng mang cơm cho học trò, có lần bị trâu húc té  - 3

Những bữa cơm ngon, đủ đầy ở trường cũng là cách để các cô níu chân học trò (Ảnh: Tiến Thành).

Bà con Mã Liềng xã Tuyên Lâm còn nhiều khó khăn, sự quan tâm đến việc học của con em cũng hạn chế. Vì vậy, ngoài việc dạy học, các cô giáo phải đến từng nhà vận động phụ huynh đưa trẻ đến lớp. Những bữa cơm ngon, đủ đầy ở trường cũng là cách để các cô níu chân học trò.

Cô giáo Cao Thị Ánh, Hiệu trưởng Trường Mầm non Lâm Hóa, cho biết việc đưa cơm được giáo viên nhà trường thực hiện đến nay gần 15 năm. Nhà trường cũng chuẩn bị các hộp kín, sạch sẽ để đựng cơm, thịt, cá và canh, giúp thức ăn khi đến nơi vẫn còn nóng.

"Được sự quan tâm của Nhà nước và chính quyền địa phương, các điểm trường lẻ nay đã được xây dựng khang trang hơn. Với những giáo viên đang ngày ngày bám bản, đó cũng là nguồn động viên để tiếp tục cống hiến", cô Ánh nói.

Hành trình gieo chữ và chăm sóc dinh dưỡng cho học sinh mầm non tại các điểm trường vùng cao xã Tuyên Lâm, tỉnh Quảng Trị đang đối mặt với vô vàn khó khăn về hạ tầng cơ sở. Tại Trường Mầm non Lâm Hóa, cô giáo Hoàng Thị Hoa (33 tuổi) cùng các đồng nghiệp phải thay nhau di chuyển 3 lượt mỗi ngày trên quãng đường gần 7km từ bản Kè về điểm chính để nhận suất ăn bán trú. Những chặng đường rừng trơn trượt, cầu treo chênh vênh cùng thời tiết thất thường luôn là thử thách nguy hiểm đối với các cô giáo trên hành trình đưa cơm đến lớp. Thực tế cơ sở vật chất thiếu sót tại các bản lẻ như Kè, Cáo và Chuối đã khiến việc tổ chức nấu ăn tại chỗ không thể thực hiện. Công tác vận chuyển bữa sáng, cơm trưa và cháo chiều từ điểm chính vì thế trở thành giải pháp duy nhất để bảo đảm dinh dưỡng cho 122 trẻ em đồng bào Mã Liềng thuộc dân tộc Chứt. Gần 20 năm gắn bó với nghề, cô Trần Thị Dương (43 tuổi) đã không ít lần gặp tai nạn trượt ngã làm đổ toàn bộ khẩu phần ăn, thậm chí từng bị trâu húc té xuống mương nước trên đường chở cơm về bản. Bên cạnh rủi ro thời tiết và đường núi khó khăn, cô giáo Trần Thị Huyền Trang chia sẻ tuyến đường vận chuyển còn tiềm ẩn nguy cơ tai nạn do mật độ xe đầu kéo chở hàng lớn. Mỗi khi gặp sự cố hỏng hóc hay ngã xe ngoài ý muốn, các cô giáo đành chạy ngược ra trung tâm mua bánh ngọt và mì tôm cho học trò ăn tạm. Những bữa cơm ấm nóng tại trường vừa hỗ trợ sự phát triển thể chất của các em, vừa là phương thức hiệu quả giúp tập thể giáo viên vận động gia đình đưa trẻ đến lớp đầy đủ.