Tôi 38 tuổi, vợ 35, kết hôn gần 9 năm và có hai con, một trai 8 tuổi, một gái 5 tuổi. Tôi làm kinh doanh, công việc khá thuận lợi, còn vợ là giáo viên. So với tôi, thu nhập của cô ấy không đáng kể, nhưng trong mắt tôi chưa bao giờ vợ là người kém cỏi. Trái lại, tôi luôn nghĩ mình may mắn vì có một người phụ nữ như cô ấy bên cạnh.
Vợ tôi không phải kiểu phụ nữ nổi bật giữa đám đông. Cô ấy giản dị, ít trang điểm, đi làm về thường chỉ quanh quẩn với con và việc nhà. Cô ấy sống tình cảm, tinh tế và rất biết vun vén. Tôi đi làm về muộn, vợ lúc nào cũng để phần cơm. Các con được vợ chăm sóc nên ngoan ngoãn, tình cảm và rất quấn mẹ. Bao năm qua, vợ là hậu phương vững chắc khiến tôi luôn yên tâm, chỉ tập trung làm việc kiếm tiền. Vậy mà chính tôi lại phá vỡ sự bình yên ấy.
Minh họa AI
Khoảng ba tháng trước, tôi hợp tác với một nữ đối tác trẻ hơn vợ vài tuổi. Cô ấy năng động, khéo léo, nói chuyện cuốn hút và thường xuyên cùng tôi đi gặp khách hàng. Ban đầu giữa chúng tôi hoàn toàn chỉ là công việc. Sau vài lần ăn tối, uống rượu cùng nhóm đối tác, những tin nhắn ngoài của cô ấy dần xuất hiện. Chúng tôi nhắn tin ngày càng nhiều, có những lời lẽ thân mật, tôi biết mình đang đi quá giới hạn nhưng vẫn tự biện minh rằng chưa có chuyện gì nghiêm trọng. Một tối sau buổi liên hoan, tôi và cô ấy đã không giữ được mình, vượt qua ranh giới. Chỉ một lần đó tôi nhưng với tôi là tội lỗi lớn. Tôi nghĩ đến vợ, nhớ những lúc đêm khuya vợ chờ tôi đi làm về, những sự quan tâm chăm sóc của vợ dành cho tôi bao năm qua. Tôi thấy mình tồi tệ.
Tôi lập tức chấm dứt mọi liên lạc riêng tư với người phụ nữ kia. Tôi cũng tự nhủ đây chỉ là một sai lầm và sẽ không bao giờ để mình mắc lại. Thế nhưng càng cố quên, tôi càng nhận ra có những chuyện không thể xóa bỏ, đặc biệt mỗi khi nhìn vợ. Vợ vẫn tin tôi tuyệt đối. Chúng tôi chưa bao giờ kiểm tra điện thoại của nhau, vợ cũng không có thói quen hỏi chồng đi đâu, gặp ai. Vợ từng bảo sẽ không bao giờ kiểm soát tôi, tôi có thay lòng cứ nói với em, xin đừng lừa dối. Tôi luôn cho rằng mình bản lĩnh, biết đâu là giới hạn, không nghĩ có ngày lại làm điều có lỗi với vợ. Giờ tôi sợ vợ phát hiện ra lỗi lầm của tôi. Cô ấy hiền nhưng rất rõ ràng trong chuyện tình cảm.
Tôi không dám gần gũi vợ như trước. Cảm giác có lỗi khiến tôi thấy mình không xứng đáng với vợ. Tôi cũng chủ động đi kiểm tra sức khỏe vì sợ sai lầm của mình có thể gây ảnh hưởng đến vợ sau này. Có những đêm nhìn vợ và hai con ngủ say, tôi như muốn khóc. Tôi có những thứ mà nhiều người đàn ông mơ ước: một gia đình đủ đầy, một người vợ yêu thương mình và những đứa con khỏe mạnh. Vậy mà chỉ vì một phút yếu lòng, tôi có thể đánh mất tất cả. Tôi biết không có lý do gì để biện minh cho chuyện vừa rồi, không thể đổ lỗi do uống rượu say.
Tôi có nên nói toàn bộ sự thật với vợ vì cô ấy có quyền biết mọi chuyện, hay giữ kín trong lòng rồi thời gian sẽ khiến tôi quên chuyện này? Thực lòng tôi sợ nếu thú nhận, gia đình sẽ tan vỡ. Nhưng nếu im lặng, mỗi ngày sống bên vợ, che giấu lỗi lầm, tôi cũng không yên lòng? Lần đầu tiên trong đời tôi sợ đánh mất vợ như này. Tôi sẽ phải chịu trách nhiệm cho sai lầm của mình, chỉ là chưa biết bắt đầu từ đâu.
Nguyễn Nam