Tôi 39 tuổi, ly hôn được hơn ba tháng sau gần 12 năm chung sống. Sau khi vợ dọn ra ngoài, căn nhà trở nên im ắng đến khó chịu. Hai đứa con thay nhau ở với bố mẹ, cuối tuần mới được ở cùng nhau. Có những đêm tôi mở điện thoại, theo thói quen muốn nhắn cho vợ một câu hỏi xem ngày mai các con có đi học không, rồi nhớ ra chúng tôi đã không còn là vợ chồng. Tôi ngồi một mình rất lâu, suy nghĩ về những gì đã qua. Tôi từng nghĩ cuộc hôn nhân của mình tan vỡ vì vợ thay đổi. Rồi sau vài tháng sống một mình, tôi bắt đầu nhìn lại và nhận ra không phải vậy.
Minh họa AI
Ngày mới cưới, tôi không có nhiều tiền. Vợ thức đến gần sáng để làm thêm, còn tôi lúc đó luôn tự nhủ sau này có tiền sẽ bù đắp cho cô ấy. Công việc của tôi tốt lên. Tôi được đề bạt, thu nhập tăng, các mối quan hệ xã hội cũng nhiều hơn. Tôi ngày càng bận rộn. Sai lầm đầu tiên của tôi khi nghĩ chỉ cần kiếm tiền là đủ. Tôi ít đưa vợ con đi chơi. Những ngày nghỉ, nếu không làm việc thì tôi gặp bạn bè. Vợ nhiều lần nói cô ấy cần tôi chia sẻ việc nhà, dành thời gian cho các con, tôi bảo: "Anh đi làm cả ngày cũng vì mẹ con em, anh không làm những việc khác". Tôi cũng có thói quen rất xấu là nóng giận rồi nói những lời khó nghe. Mỗi lần hai vợ chồng bất đồng, tôi thường muốn mình là người thắng thay vì cần phải tìm cách giải quyết vấn đề.
Tôi còn hay suy diễn. Vợ về muộn vì công việc, tôi khó chịu. Cô ấy ít nói chuyện với tôi, tôi nghĩ vợ hết yêu. Có thời gian cô ấy thường xuyên nhắn tin với một đồng nghiệp để trao đổi công việc, tôi cũng từng nghi ngờ dù không có bất kỳ bằng chứng nào. Thay vì hỏi thẳng, tôi lạnh nhạt, tra hỏi, thậm chí nhiều lần buông lời xúc phạm vợ. Tôi biến những nghi ngờ trong đầu thành sự thật rồi đối xử với vợ như thể cô ấy đã làm điều gì sai. Đến khi vợ thực sự muốn ly hôn, tôi vẫn nghĩ cô ấy chỉ đang giận dỗi. Tôi ký đơn trong tâm thế nghĩ rằng vài tuần sau vợ sẽ hối hận rồi quay về. Tôi còn cho rằng nếu chúng tôi xa nhau một thời gian, vợ sẽ nhận ra tôi quan trọng thế nào.
Ba tháng sống một mình đủ để tôi hiểu rằng vợ không hành động như những gì tôi nghĩ. Vợ đã quá mệt mỏi với tôi, bởi tôi luôn khiến cô ấy cảm thấy mình không được lắng nghe và không được tôn trọng. Tôi không đổ lỗi cho vợ nữa, chỉ tiếc rằng mình hiểu ra quá muộn. Nếu được quay lại, tôi sẽ không chờ đến lúc vợ đòi ly hôn mới học cách lắng nghe. Ly hôn là cái giá tôi phải trả cho những điều mình từng xem nhẹ. Ngày nào tôi cũng nhớ đến vợ, phải làm sao để có thể hàn gắn với cô ấy? Mong được các bạn chia sẻ.
Phan Thành