Bỏ qua điều hướng

Đôi bạn trong câu chuyện 10 năm cõng bạn đến trường bây giờ ra sao?

Đôi bạn trong câu chuyện 10 năm cõng bạn đến trường bây giờ ra sao?
Nguồn ảnh: Thanh Niên

Không còn những buổi sáng Hiếu cõng Minh đến lớp như suốt những năm phổ thông. Người bạn từng ngồi trên lưng bạn giờ đã tốt nghiệp đại học, có việc làm và tự lo được cho mình; còn cậu học trò năm nào cõng bạn đã trở thành bác sĩ, vừa đỗ bác sĩ nội trú Trường đại học Y Hà Nội.

Những năm qua, Ngô Văn Hiếu và Nguyễn Tất Minh (cùng ngụ thôn Đại Đồng, xã Đồng Tiến, Thanh Hóa) mỗi người học tập, làm việc một nơi. Khoảng cách xa hơn con đường hơn 1 km đến trường thuở nhỏ, nhưng tình bạn của họ vẫn vẹn nguyên.

 Người được bạn cõng ngày nào đã tự nuôi sống mình

Minh sinh ra với đôi chân và cánh tay phải bị dị tật bẩm sinh. Càng lớn, chân và tay càng co quắp, khiến Minh không thể tự đi lại.

Những năm đầu tiểu học, bố mẹ hoặc bà nội cõng Minh đến trường. Nhà Hiếu chỉ cách nhà Minh hơn 100 m. Thấy bà của bạn ngày ngày vất vả cõng cháu đi học, Hiếu xin bố mẹ để mình đưa đón Minh. 

Đôi bạn trong câu chuyện 10 năm cõng bạn đến trường bây giờ ra sao? - Ảnh 1.

Ngô Văn Hiếu cõng Nguyễn Tất Minh khi cả hai còn theo học phổ thông

ẢNH: PHÚC NGƯ

Từ đó, mỗi sáng Hiếu lại xách cặp sang nhà, cõng bạn hơn 1 km đến lớp. Lên lớp 3, biết đi xe đạp, Hiếu chuyển sang chở Minh. Hai cậu bé cứ thế cùng học, cùng chơi và cùng đến trường cho đến hết lớp 12.

Cánh cửa đại học mở ra cũng là lúc đôi bạn lần đầu phải xa nhau.

Năm 2024, Nguyễn Tất Minh tốt nghiệp đại học. Cậu học trò từng phải ngồi trên lưng bạn để đến trường giờ đã có công việc ổn định, làm lập trình cho một doanh nghiệp ở P.Hạc Thành (Thanh Hóa).

Minh vẫn chưa thể tự đi lại, mỗi ngày bố phải chở đến nơi làm việc rồi đón về. Nhưng với Minh, có một điều đã khác: thu nhập từ công việc giúp em tự nuôi sống bản thân và phần nào giảm gánh nặng cho bố mẹ.

"Dù mỗi ngày không còn trên vai bạn để đến trường nhưng cảm giác được Hiếu cõng như mới ngày hôm qua", Minh nói.

Đôi bạn trong câu chuyện 10 năm cõng bạn đến trường bây giờ ra sao? - Ảnh 2.

Tình bạn đẹp của Minh và Hiếu khiến nhiều người cảm phục

ẢNH: PHÚC NGƯ

 Xa nhau nhưng chưa từng xa cách

Trong những năm học đại học, khoảng cách địa lý không làm hai người bạn xa nhau.

Minh kể Hiếu nhiều lần đến trường thăm mình. Hai người vẫn thường xuyên gọi điện, kể cho nhau nghe chuyện học hành, cuộc sống và động viên nhau theo đuổi mục tiêu riêng.Còn Hiếu, sau khi hoàn thành chương trình tại Đại học Y Dược Thái Bình, vừa đỗ bác sĩ nội trú Trường đại học Y Hà Nội, chuyên ngành chẩn đoán hình ảnh.

Những lần trở về quê vì thế trở thành khoảng thời gian đặc biệt của đôi bạn.

"Vui nhất là mỗi lần về quê được gặp nhau, ôn lại kỷ niệm. Chúng em lại rủ nhau làm một việc gì đó, khi thì đi thăm bạn bè, khi thì cùng nhau đi cắt tóc. Rất vui và bình dị vậy thôi", Hiếu kể.

Ngày bé, điều Hiếu mong muốn có lẽ đơn giản là đưa được Minh đến lớp mỗi ngày. Bây giờ, khi người bạn ấy đã học xong đại học và có công việc, mong ước của Hiếu dành cho Minh cũng khác: không chỉ có công việc, thu nhập tốt mà sớm có một gia đình riêng, có thêm người đồng hành trong cuộc sống.

Đôi bạn trong câu chuyện 10 năm cõng bạn đến trường bây giờ ra sao? - Ảnh 3.

Chủ tịch UBND tỉnh Thanh Hóa Tô Anh Dũng đã đến nhà thăm, tặng quà và động viên Minh, Hiếu ngày 14.9

ẢNH: PHÚC NGƯ

Với tương lai của mình, Hiếu dự định sau khi hoàn thành quá trình đào tạo sẽ lên công tác tại Lào Cai. Hiếu được tỉnh Lào Cai hỗ trợ đào tạo theo chính sách thu hút, đãi ngộ và đào tạo nguồn nhân lực y tế.

Thêm một chặng đường mới đồng nghĩa hai người bạn sẽ tiếp tục sống xa nhau. Nhưng với Hiếu, khoảng cách ấy không có nhiều ý nghĩa.

"Dù ở đâu thì tình bạn của chúng em vẫn như ngày nào. Chúng em luôn nhớ về nhau và luôn động viên nhau cùng tiến bộ", Hiếu nói.

Ngày 14.9, Chủ tịch UBND tỉnh Thanh Hóa Tô Anh Dũng cùng đại diện các cơ quan, chính quyền địa phương đã đến nhà thăm, tặng quà và động viên Minh, Hiếu. Ông Tô Anh Dũng đánh giá nghị lực học tập và tình bạn của hai người có ý nghĩa nhân văn, lan tỏa trong xã hội; đồng thời mong Minh và Hiếu tiếp tục học tập, lao động, theo đuổi những mục tiêu phía trước.

Suốt 10 năm phổ thông, Ngô Văn Hiếu đã cõng rồi chở Nguyễn Tất Minh hơn 1 km đến trường, từ thôn Đại Đồng, xã Đồng Tiến, Thanh Hóa. Hành trình ấy bắt đầu khi Hiếu thấy bà nội của Minh vất vả đưa đón người bạn bị dị tật bẩm sinh, đôi chân và cánh tay phải ngày càng co quắp, không thể tự đi lại. Từ một việc làm hồn nhiên của tuổi nhỏ, sự đồng hành bền bỉ đã mở ra cơ hội học tập cho Minh và trở thành biểu tượng đẹp về tình bạn. Năm 2024, Minh tốt nghiệp đại học và hiện làm lập trình viên cho một doanh nghiệp tại phường Hạc Thành, Thanh Hóa. Dù vẫn cần bố chở đi làm và đón về mỗi ngày, Minh đã có thu nhập ổn định, tự nuôi sống bản thân và phần nào giảm gánh nặng cho gia đình. Thành quả này cho thấy giá trị lớn nhất của sự giúp đỡ không nằm ở việc tạo ra sự phụ thuộc, mà ở khả năng trao cho một người cơ hội vươn tới cuộc sống tự chủ. Hiếu cũng tiếp tục con đường riêng sau khi hoàn thành chương trình tại Đại học Y Dược Thái Bình và vừa đỗ bác sĩ nội trú Trường đại học Y Hà Nội, chuyên ngành chẩn đoán hình ảnh. Trong những năm học xa quê, hai người vẫn thường xuyên gọi điện, chia sẻ chuyện học tập, cuộc sống và gặp nhau mỗi khi có dịp trở về. Những lần cùng thăm bạn bè hay đi cắt tóc cho thấy tình bạn ấy được duy trì bằng sự gần gũi bình dị, không chỉ bởi ký ức từng gây xúc động cộng đồng. Sau đào tạo, Hiếu dự định công tác tại Lào Cai theo chính sách hỗ trợ thu hút, đãi ngộ và đào tạo nhân lực y tế của địa phương. Khoảng cách giữa hai người vì thế có thể tiếp tục kéo dài, nhưng nền tảng gắn bó suốt tuổi học trò vẫn nguyên vẹn. Khi Minh đã có nghề nghiệp còn Hiếu bước sâu hơn vào ngành y, câu chuyện cõng bạn đến trường nay mang một ý nghĩa mới: lòng tử tế đúng lúc có thể tạo nên năng lực tự lập và cùng nâng đỡ tương lai của cả hai người.