Mến chào quý độc giả của báo VnExpress,
Dần bước qua những ngày hè rực rỡ để sang thu, cũng tựa như tâm hồn em ở độ tuổi quá nửa đời người. Một chút chông chênh, một chút lắng đọng khi cuộc sống một mình, nay em viết bài này mong cho bản thân một cơ hội tìm thấy anh, một người ở đâu đó quanh đây cũng đang một mình sớm tối chưa biết sánh bước cùng ai ở đoạn đường phía trước.
Sau nhiều năm trải nghiệm ngược xuôi ở nhiều miền đất nước, em nhận ra Phú Mỹ, Bà Rịa - Vũng Tàu là nơi rất đẹp và thuận lợi để sống. Đúng như tên gọi, nơi đây có thời tiết dễ chịu, kinh tế phát triển, công việc thuận lợi và giao thông ngày càng tốt. Em may mắn được đến với nơi đây và đã gắn bó gần 20 năm. Ở nơi này, em từng có gia đình, có hai cô con gái đang học hành thuận lợi và có công việc để tự lo cho cuộc sống. Đã nhiều lần em nghĩ đến chuyện thay đổi, đi một nơi khác để trải nghiệm, để làm mới cuộc sống và biết thêm về đất nước mình. Nhưng rồi nhìn lại, em thấy mình không nên xáo trộn sự bình yên đang có, nhất là khi lý do để ra đi vẫn chưa đủ rõ ràng.
Trong thời buổi xã hội kinh tế chững lại nói chung, những người mẹ đơn thân có lẽ khó hơn rất nhiều, bản thân em cũng một phần như thế, nhưng em thấy mình vẫn còn khá ổn và tích cực lắm. Bởi quanh em có quá nhiều điều đáng quý. Em có công việc, có những mối quan hệ chân tình, có khách hàng tin tưởng, yêu thương và ủng hộ. Mọi người vẫn hay khen em là một cô gái nhiệt tình, dễ thương, thẳng thắn và uy tín. Chính những tình cảm đó khiến em càng không nỡ rời xa nơi này.
Đôi khi nhìn lại bản thân, em cũng thấy mình có chút trống trải vì chưa có một cuộc sống gia đình ổn định, trọn vẹn như nhiều gia đình khác. Nhưng em vẫn cố gắng nghĩ tích cực: mỗi ngày có sức khỏe bình thường, có công việc, có các con ngoan và những niềm vui nhỏ bé bên mình, như vậy cũng đã là một hạnh phúc.
Cũng có những ngày em chán nản đến mức chẳng muốn bước ra khỏi giường. Nhưng rồi tiếng điện thoại của khách hàng gọi đi làm, tiếng con gái nhắc mẹ đưa đi học, rồi các con hỏi "Mẹ ơi, nay con ăn gì...". Những điều rất bình thường ấy lại khiến em nhận ra: à, mình vẫn có giá trị, vẫn có người cần mình và vẫn có một cuộc sống đáng để cố gắng.
Em vẫn thường nói rằng, cuộc sống là phải luôn cố gắng, nhưng chỉ cần còn thở đều thì hãy nghĩ rằng mình đang ổn. Dù vậy, sâu trong lòng, em vẫn mong mình có thể ổn hơn và trọn vẹn hơn khi có một người đồng hành bên cạnh trong quãng đời còn lại. Em vẫn mong sau tất cả sự cố gắng mỗi ngày cũng chỉ vì một sự bình an, ấm áp của một gia đình. Em thuộc kiểu phụ nữ gia đình, không phân minh tính cách hướng nội hay hướng ngoại, hướng nào cần thiết em đều hướng đến, có lẽ em tham lam phải không ạ.
Có lẽ ở tuổi này, điều em mong muốn không còn là một tình yêu quá lãng mạn hay những cuộc hẹn hò xa xôi, mà là sự phù hợp thực tế cùng một người thật lòng muốn xây dựng một mái ấm bình dị cùng nhau.
Em mong muốn tìm một anh đang sống, làm việc ở Phú Mỹ hoặc trong tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu, nói chung là không quá xa em. Nếu nói chuyện thấy phù hợp, mình cho nhau cơ hội tìm hiểu, trước hết có thể làm bạn, rồi nếu có duyên thì cùng nhau đi xa hơn. Thật lòng, nhiều tuổi rồi em không còn thích yêu xa. Dù em là người nhanh nhẹn, dễ thích nghi, nhưng lần này em muốn chọn một người ở gần, để tình cảm có cơ hội được vun đắp bằng những điều rất đời thường. Anh ở gần thì có thể người thân anh cũng ở gần, điều đó rất tiện phải không?
Em cao 1,54 m, tròn trịa vừa phải nên anh cao thấp gì cũng được, lớn hay nhỏ tuổi hơn cũng không sao, chỉ là em xin phép tìm hiểu người không hút thuốc, có lối sống gọn gàng, tử tế và hướng về gia đình. Em cũng không đặt nặng anh làm ngành nghề gì hay phải có điều kiện như thế nào. Điều em mong nhất là hai người có thể cho nhau cảm xúc, niềm tin cùng nhau xây dựng một cuộc sống bình dị.
Em thích cảm giác mỗi ngày sau giờ làm, gia đình cùng ngồi ăn một bữa cơm. Mình kể cho nhau nghe hôm nay công việc thế nào, có khó khăn - tổn thương gì, có chuyện gì vui, có thành tích gì đáng tự hào. Rồi cùng nhau nói đủ thứ chuyện trên đời... Với em, được líu lo và chia sẻ những điều nhỏ bé với người thân yêu chính là sự ấm áp nhất của một gia đình. Một gia đình muốn hạnh phúc cần có tiếng nói với nhau rồi mới có thể có tiếng nói chung, anh có nghĩ vậy không.
Cảm ơn anh chị, cô chú và các độc giả đã đọc những dòng tâm sự thật lòng của em, một bài viết hơi dài để mong tìm thấy sự đồng cảm nhất. Em vẫn tin rằng quanh đây biết đâu cũng có một người đang thiếu một nửa giống như em. Biết đâu người ấy cũng đang nghĩ: "Sao duyên của mình mãi chưa tới?". Vậy nên, hãy làm mai cho em đi ạ khi độc giả đang xem bài và thấy ai đó phù hợp.
Em không mong duyên phải ở thật xa mới là duyên đẹp. Lần này em quyết tâm: Em muốn lấy chồng gần. Gần để dễ gặp nhau, gần để cùng chăm sóc gia đình, gần để những ngày vui hay lúc khó khăn đều có thể ở bên nhau. Biết đâu, người em đang tìm cũng đang ở ngay đâu đó quanh Phú Mỹ này.
Cảm ơn quý độc giả đã đọc.
Độc giả liên hệ qua email [email protected] hoặc số 024 7300 8899 (máy lẻ 4529) để được hỗ trợ
- Họ tên: Hạnh
- Tuổi: 40 tuổi
- Nghề nghiệp: Kinh doanh
- Nơi ở: Huyện Tân Thành, Bà Rịa Vũng Tàu
- Giới tính: Nữ
Liên lạc với tác giả