Bỏ qua điều hướng

Gần 20 năm thắt lá dừa ở TP.HCM, mỗi ngày ông đều bắt đầu bằng một con cào cào

Gần 20 năm thắt lá dừa ở TP.HCM, mỗi ngày ông đều bắt đầu bằng một con cào cào
Nguồn ảnh: Thanh Niên

Gần 20 năm mưu sinh bằng nghề thắt lá dừa, ông Đoàn Mạnh Hùng vẫn giữ một thói quen: mỗi ngày dọn hàng, con vật đầu tiên ông làm luôn là con cào cào.

Cứ mỗi buổi chiều, góc đường Nguyễn Cơ Thạch giao với Tố Hữu (phường An Khánh, TP.HCM) lại xuất hiện hình ảnh một người đàn ông lớn tuổi cặm cụi với nghề thắt lá dừa.

Nghệ nhân đường phố

Hành trang của ông chẳng có gì cầu kỳ, chỉ vỏn vẹn một chiếc thùng xốp lót thêm viên gạch cho khỏi bay, bó lá dừa non tươi rói cùng ba món "bảo bối" hành nghề: chiếc dao rọc giấy, cây kéo nhỏ và chiếc kìm bấm kim.

Người đàn ông thắt lá dừa níu giữ ký ức tuổi thơ giữa phố thị - Ảnh 1.

Người đàn ông thắt lá dừa níu giữ ký ức tuổi thơ giữa phố thị

ẢNH: TRẦN KHA

Người nghệ nhân đường phố ấy là ông Đoàn Mạnh Hùng (60 tuổi, quê gốc ở Hưng Yên, hiện đang thuê trọ tại TP.HCM). Ở cái tuổi lục tuần, đôi mắt ông vẫn tinh anh khác lạ. Hai bàn tay gầy gò, nổi rõ từng đường gân ấy khi chạm vào lá dừa lại thoăn thoắt, mềm mại đến bất ngờ. Từng nhát rọc dao ngọt lịm, từng nếp gấp chuẩn xác, chỉ trong chớp mắt chừng vài ba phút, từ những cọng lá vô tri đã thoắt biến thành chú cào cào cong đuôi, con chuồn chuồn giương cánh, hay chú cá tung tăng… rất sống động.

Cái duyên kỳ lạ với "con cào cào đầu tiên"

Trò chuyện cùng chúng tôi trong lúc tay vẫn không ngừng uốn nếp lá, ông Hùng nhớ lại cơ duyên đưa mình đến với nghề thắt lá dừa.

Trước khi gắn bó với lá dừa, ông từng bôn ba đủ thứ nghề nặng nhọc, từ thợ mộc cho đến công nhân cầu đường, từng theo các công trình xây cầu Ba Son, cầu Thủ Thiêm…

"Nhưng rồi nghề nó chọn mình chú à. Tôi nhớ mãi cách đây chừng hai mươi năm, hồi còn ở Nam Định, một chiều dẫn con đi dạo công viên thì thấy một ông thầy đang ngồi thắt lá dừa, khách vây quanh đông nghẹt làm không kịp. Nhìn thấy con cào cào, tự nhiên trong người tôi trỗi dậy một sự tự tin kỳ lạ, cảm giác như mình đã làm việc này từ kiếp nào rồi vậy. Tôi bước lại gần bảo: 'Thầy có dao kéo dư không, đưa con làm phụ cho!'. Ông thầy ngạc nhiên đưa thử, tôi cầm lá quấn thoăn thoắt ra ngay một con cào cào y hệt. Thầy giật mình bảo tôi có hoa tay bẩm sinh. Lúc đó tôi đang làm thợ mộc, lương ngày chỉ 35.000 đồng vất vả lắm. Sau hôm đó, tôi ra cổng trường thử bán, ngày đầu tiên kiếm được tận bảy, tám chục ngàn. Thế là tôi quyết định rẽ hướng luôn", ông Hùng cười. 

Người đàn ông thắt lá dừa níu giữ ký ức tuổi thơ giữa phố thị - Ảnh 2.

Ông Đoàn Mạnh Hùng chỉ mất vài phút để làm ra một sản phẩm bằng lá dừa

ẢNH: TRẦN KHA

Từ Nam Định, ông lên thủ đô Hà Nội bán ở các cổng trường học, rồi sau đó quyết định vào Nam lập nghiệp. Ông nói, phương Nam nắng ấm, nguyên liệu lá dừa phong phú quanh năm nên mảnh đất này sẽ nuôi dưỡng nghề này.

Ông Hùng tâm sự, bao nhiêu năm trong nghề, có một nguyên tắc bất di bất dịch: mỗi ngày bắt đầu dọn hàng, hoặc mỗi khi nhận lời đi biểu diễn sự kiện, con vật đầu tiên ông làm bao giờ cũng là con cào cào.

"Con cào cào là tác phẩm đầu tiên đưa tôi đến với nghề, nuôi sống bản thân và gia đình suốt mấy chục năm qua. Tôi làm nó đầu tiên mỗi ngày như một sự chiêm nghiệm, một cách để nhớ ơn 'ông tổ nghề', nhớ ơn cái duyên nghiệp đã cho mình cơm ăn áo mặc", ông chia sẻ.

Kỷ niệm xúc động về vị khách hơn 80 tuổi

Gần 20 năm mưu sinh trên vỉa hè, ông Hùng trải qua biết bao vui buồn. Có ngày khách đông không kịp thở, nhưng cũng có những buổi chiều ngồi ngóng khách, chỉ bán được vài ba con, vừa đủ tiền mua chai nước uống.

Người đàn ông thắt lá dừa níu giữ ký ức tuổi thơ giữa phố thị - Ảnh 3.

Một chú chim xòe đuôi làm bằng lá dừa

ẢNH: TRẦN KHA

Người đàn ông thắt lá dừa níu giữ ký ức tuổi thơ giữa phố thị - Ảnh 4.

Những bông hồng làm bằng lá dừa

ẢNH: TRẦN KHA

Nhắc về kỷ niệm đáng nhớ nhất đời mình, ông Hùng dừng tay, giọng chùng xuống: "Đó là một buổi chiều khi tôi ngồi bán bên đường Pasteur. Có bà cụ đã ngoài 60 tuổi lái xe máy chở ông cụ thân sinh hơn 80 tuổi đi ngang qua ngã tư. Bất chợt nhìn thấy thùng lá dừa của tôi, cụ ông bảo con gái quay xe lại.

Cụ bước xuống, ngắm nghía từng con vật rồi rưng rưng bảo tôi: 'Anh có bao nhiêu, gom hết lại bán cho tôi!'. Người con gái thấy vậy cản: 'Ba mua chi mà nhiều dữ vậy, nhà có con nít đâu mà chơi!'. Cụ ông liền mắng yêu: 'Ủa, bộ chỉ có con nít mới được chơi hả? Già không được chơi sao? Già cũng phải ăn, già cũng có ký ức chứ!'".

Người đàn ông thắt lá dừa níu giữ ký ức tuổi thơ giữa phố thị - Ảnh 5.

Gian hàng các con vật, bông hoa làm bằng lá dừa của ông Hùng

ẢNH: TRẦN KHA

Ông Hùng Nhớ như in ngày đó, cụ ông ngồi lại bên vỉa hè rất lâu, vừa nhìn ông Hùng thắt từng nhành lá vừa tâm sự chuyện xưa. Cụ bảo con cháu cụ giờ định cư ở nước ngoài hết, nhìn thấy những con cào cào này, cụ như thấy lại cả thời thơ ấu cơ hàn mà ấm áp của mình ngày xưa. Khi ra về, cụ còn "bo" thêm tiền và dặn với lại: 'Cố gắng giữ cái nghề này nha chú, để cho lớp trẻ sau này còn biết cha ông hồi xưa lớn lên bằng những món đồ chơi mộc mạc như thế nào, chứ không phải chỉ dán mắt vào màn hình điện thoại'.

"Lời dặn của cụ ông năm ấy theo tôi mãi đến tận hôm nay. Mỗi lần nản lòng hay mỏi mệt, tôi lại nhớ đến ánh mắt của cụ để tự nhủ mình phải cố gắng giữ nghề", ông Hùng nghẹn ngào.

"Ngày hai bữa cơm no, tâm hồn thanh thản"

Hiện tại, nguồn nguyên liệu lá dừa nước không còn dễ tìm quanh thành phố như trước, ông Hùng phải đặt người quen gửi từ Long An (nay là Tây Ninh) lên. Người thợ lâu năm như ông chỉ cần sờ vào cọng lá là biết độ dẻo thế nào để khi thắt vừa đẹp mắt, vừa giữ được độ tươi lâu mà không bị giòn gãy.

Người đàn ông thắt lá dừa níu giữ ký ức tuổi thơ giữa phố thị - Ảnh 6.

Mỗi ngày bắt đầu dọn hàng, hoặc mỗi khi nhận lời đi biểu diễn sự kiện, con vật đầu tiên ông làm bao giờ cũng là con cào cào

ẢNH: TRẦN KHA

Không chỉ ngồi vỉa hè mưu sinh, tay nghề khéo léo của ông Hùng còn được nhiều trường học, công ty mời đến biểu diễn, dạy trải nghiệm cho học sinh hoặc làm cổng cưới, trang trí tiểu cảnh dân gian trong các dịp lễ tết, trung thu. Con cái ông nay đều đã trưởng thành, có công việc và cuộc sống riêng ngoài quê. Ông cùng vợ thuê căn nhà trọ nhỏ nương tựa nhau, sống đời đạm bạc, giản dị.

"Làm nghề này không giàu được đâu chú, nhưng trời thương cho sức khỏe bình ổn, ngày hai bữa cơm no, tâm hồn thanh thản, không nợ nần ai là quý lắm rồi. Buồn nhất là nhiều người trẻ theo học nhưng rồi cũng bỏ vì không kiên trì được với thu nhập bấp bênh. Tôi chỉ mong mình còn đủ sức khỏe để mỗi ngày được ngồi đây rọc từng chiếc lá, mang lại niềm vui nho nhỏ cho các cháu nhỏ và gợi nhớ tuổi thơ cho những người lớn ở thành phố nhộn nhịp này", ông bộc bạch.

Quý bạn đọc yêu thích nét đẹp văn hóa truyền thống hoặc muốn tìm lại một góc ký ức tuổi thơ cho mình và con trẻ, có thể ghé ủng hộ góc nhỏ của ông Đoàn Mạnh Hùng tại khu vực gần ngã tư Nguyễn Cơ Thạch - Tố Hữu (phường An Khánh, TP.HCM) vào mỗi buổi chiều. Hoặc liên hệ trực tiếp với ông qua số điện thoại 0914.084.213 để đặt làm các sản phẩm thủ công bằng lá dừa, hướng dẫn trải nghiệm văn hóa dân gian tại các trường học, sự kiện.

Mỗi buổi chiều, tại khu vực giao giữa đường Nguyễn Cơ Thạch và Tố Hữu, phường An Khánh, Thành phố Hồ Chí Minh, ông Đoàn Mạnh Hùng lại ngồi bên thùng xốp để thắt lá dừa. Người đàn ông 60 tuổi quê Hưng Yên đã gắn bó với công việc này gần 20 năm. Góc nhỏ của ông thu hút người qua đường bằng những món đồ chơi dân gian được tạo nên từ lá dừa non. Dụng cụ hành nghề của ông khá đơn giản, gồm một con dao rọc giấy, chiếc kéo nhỏ và kìm bấm kim. Bó lá dừa được đặt cạnh thùng xốp có lót viên gạch để tránh bị gió thổi bay. Với đôi tay nhanh nhẹn, ông có thể biến những cọng lá thành cào cào, chuồn chuồn, cá, chim hoặc hoa chỉ trong vài phút. Trước khi theo nghề thắt lá dừa, ông Hùng từng làm nhiều công việc nặng nhọc, trong đó có nghề mộc và thi công cầu đường. Cơ duyên đến với ông khoảng 20 năm trước, khi ông nhìn thấy một người thắt lá dừa tại công viên ở Nam Định. Sau khi được thử làm, ông nhanh chóng tạo ra một con cào cào và nhận ra mình có thể sống bằng nghề thủ công này. Thời điểm đó, ông đang làm thợ mộc với mức thu nhập khoảng 35.000 đồng mỗi ngày. Sau lần thử bán sản phẩm tại cổng trường và kiếm được khoản tiền cao hơn, ông quyết định chuyển hướng công việc. Từ Nam Định, ông lên Hà Nội bán đồ chơi ở các cổng trường trước khi vào miền Nam lập nghiệp. Ông Hùng cho biết lá dừa ở phương Nam tương đối phong phú và thời tiết phù hợp với công việc ngoài trời. Tuy nhiên, nguồn lá dừa nước quanh Thành phố Hồ Chí Minh hiện không còn dễ tìm như trước, nên ông phải nhờ người quen gửi nguyên liệu từ Long An, nay thuộc Tây Ninh theo cách gọi trong nguồn tin. Qua nhiều năm làm nghề, ông có thể nhận biết độ dẻo của lá bằng cách sờ vào từng cọng. Con cào cào luôn là sản phẩm đầu tiên ông thực hiện mỗi ngày trước khi bắt đầu bán hàng. Ông xem đó là cách ghi nhớ món đồ đã đưa mình đến với nghề và thể hiện sự trân trọng đối với công việc nuôi sống gia đình suốt nhiều năm. Thói quen này cũng được ông duy trì trước mỗi lần đến biểu diễn hoặc hướng dẫn làm đồ chơi tại các sự kiện. Trong quãng thời gian mưu sinh trên vỉa hè, ông từng gặp một vị khách lớn tuổi khiến ông nhớ mãi. Người này mua nhiều sản phẩm lá dừa sau khi nhìn thấy chúng và nói rằng những món đồ mộc mạc ấy gợi lại tuổi thơ cùng những ký ức gia đình. Câu chuyện khiến ông Hùng nhận ra đồ chơi dân gian không chỉ dành cho trẻ em mà còn có ý nghĩa với người trưởng thành. Ngoài bán hàng trên đường phố, ông Hùng còn được trường học và doanh nghiệp mời đến biểu diễn, hướng dẫn học sinh trải nghiệm nghề thủ công. Ông cũng nhận làm cổng cưới, tiểu cảnh dân gian và các sản phẩm trang trí trong dịp lễ, tết hoặc Trung thu. Dù thu nhập không ổn định và công việc không giúp làm giàu, ông cho rằng cuộc sống bình dị, đủ ăn và thanh thản là điều đáng quý. Ông Hùng hiện sống cùng vợ trong một căn nhà trọ nhỏ tại Thành phố Hồ Chí Minh, còn các con đã trưởng thành và có cuộc sống riêng ở quê. Ông buồn vì nhiều người trẻ từng học nghề nhưng không theo đuổi lâu dài do thu nhập bấp bênh. Trong thời gian tới, ông chỉ mong còn sức khỏe để tiếp tục thắt lá dừa, đem những món đồ chơi giản dị đến với trẻ em và gợi lại ký ức tuổi thơ cho người lớn.