Bỏ qua điều hướng

Gánh khoai góc chợ và ước mơ giảng đường của nữ sinh mồ côi mẹ

Gánh khoai góc chợ và ước mơ giảng đường của nữ sinh mồ côi mẹ
Nguồn ảnh: Thanh Niên

Ở góc chợ Tân Phú Trung (tại xã Củ Chi, TP.HCM) có một sạp khoai lang, chuối luộc nhỏ nung nấu ước mơ giảng đường của một nữ sinh nghèo.

Ngày có kết quả đậu đại học, Võ Ngọc Thảo chạy ngay lại bàn thờ mẹ, thắp nén hương để báo cho mẹ biết thành quả sau bao khổ nhọc. Nhưng ngay vài giây sau đó, nước mắt em lại rơi khi nghĩ đến kinh phí đi học vượt quá khả năng.

Gánh khoai góc chợ và ước mơ giảng đường của nữ sinh mồ côi mẹ

Trong suy nghĩ của cô học trò nhỏ là nỗi trăn trở giày vò em suốt thời gian dài: Không lẽ phải dừng lại ở đây? Không lẽ sau bao cố gắng vượt qua nghịch cảnh vẫn không thể chạm được đến ước mơ?

Nỗi trăn trở ấy khiến cho bất cứ ai tiếp xúc với em cũng phải quặn lòng. Ở cái tuổi 18 tươi đẹp nhất, ngoài nghị lực vượt khỏi giới hạn độ tuổi mà biến cố cuộc đời buộc em phải mạnh mẽ, cô học trò nhỏ không có gì trong tay. Mồ côi mẹ, không nhà cửa, suốt bao năm tháng học trò, em phải lớn lên cùng với nỗi đau mất mẹ và những nỗi lo vô định về tương lai.

Quặn lòng cô học trò mồ côi mẹ, không nhà cửa cần được cứu giúp - Ảnh 1.

Mồ côi mẹ và không nhà cửa, Thảo lớn lên cùng nỗi lo vô định về tương lai

ẢNH: NỮ VƯƠNG

Nghịch cảnh

Sau hơn 5 tiếng đồng hồ bán khoai lang, đậu phộng ngoài chợ Tân Phú Trung, 12 giờ trưa khi chợ đã vơi dần người, Võ Ngọc Thảo (cựu học sinh lớp 12A11 Trường THPT Củ Chi) dẫn tôi về căn nhà tạm nơi em và bà ngoại đang ở nhờ tại ấp Mũi Lớn 2, xã Tân An Hội, TP.HCM (H.Củ Chi cũ).

Mọi sự đóng góp, ủng hộ giúp em Võ Ngọc Thảo, quý độc giả vui lòng gửi về: Chủ tài khoản: Báo Thanh Niên. Số tài khoản: 10006868 - Eximbank - chi nhánh Sài Gòn; hoặc số tài khoản 6868866868 - Vietcombank - chi nhánh Tân Định. Nội dung ghi: Giúp đỡ em Võ Ngọc Thảo; hoặc Báo Thanh Niên sẽ nhận trực tiếp tại tòa soạn, các văn phòng đại diện trong cả nước. Chúng tôi sẽ chuyển đến em Võ Ngọc Thảo trong thời gian sớm nhất.

Trên suốt quãng đường hơn 9 km từ chợ về nhà, em kể cho tôi nghe về cuộc đời đầy biến cố của mình.

Ba mẹ ly hôn từ khi Thảo còn rất nhỏ. Kể từ đó, ba có gia đình mới và không còn chăm lo gì cho Thảo. Một mình mẹ gồng gánh với bao lo toan. Mẹ Thảo khi ấy đi làm thuê làm mướn, có lúc thì đi may, khi lại bán quán cho người ta. Vừa lo cho bà ngoại và Thảo, mẹ vẫn cố gắng tằn tiện, tích góp xây ngôi nhà nhỏ để có chỗ che nắng che mưa.

Đọc tiếp bài viết tại đây

Ngày biết tin đậu đại học, Võ Ngọc Thảo lập tức đến bên bàn thờ mẹ, thắp nén hương báo tin vui sau những năm tháng nỗ lực vượt qua nghịch cảnh. Niềm hạnh phúc nhanh chóng nhường chỗ cho nước mắt, bởi cô nữ sinh 18 tuổi hiểu rằng chi phí học tập có thể vượt quá khả năng của mình. Trong lòng Thảo liên tục vang lên câu hỏi day dứt: liệu em có phải dừng bước, dù đã cố gắng bền bỉ để tiến gần hơn đến giảng đường. Câu chuyện của Thảo, được Thanh Niên ghi nhận, khiến người nghe không khỏi xót xa trước hành trình trưởng thành quá sớm của một cô học trò thiếu thốn. Mồ côi mẹ, không có nhà cửa ổn định, em lớn lên cùng bà ngoại trong căn nhà tạm, mang theo nỗi đau mất mẹ và những lo lắng về tương lai. Sau hơn năm giờ bán khoai lang, đậu phộng tại chợ Tân Phú Trung, Thảo trở về nơi ở nhờ khi khu chợ đã thưa dần người vào buổi trưa. Từ chợ về nhà hơn 9 km, em kể lại những biến cố gia đình, quãng đường quen thuộc bỗng trở nên nặng trĩu bởi câu chuyện đời nhiều mất mát. Thảo từng là học sinh lớp 12A11 Trường THPT Củ Chi, nơi ghi dấu những năm tháng em vừa học tập, vừa tự tìm cách mưu sinh giữa thiếu thốn. Ba mẹ chia tay khi Thảo còn rất nhỏ, rồi người cha xây dựng gia đình mới và không còn chăm lo cho em trong những năm tháng tiếp theo. Từ đó, mẹ trở thành người gánh vác chính, một mình lo cho Thảo và bà ngoại bằng những công việc thuê mướn luôn bấp bênh, vất vả. Có lúc mẹ em đi may, có khi bán quán cho người khác, công việc thay đổi liên tục nhưng mục tiêu chăm sóc gia đình vẫn không thay đổi. Trong hoàn cảnh chật vật, người mẹ vẫn cố gắng tiết kiệm từng khoản nhỏ, mong dựng được căn nhà để mẹ con có nơi che nắng, tránh mưa. Ngôi nhà nhỏ ấy từng là niềm hy vọng giản dị của gia đình, nơi người mẹ muốn giữ lại sự bình yên cho Thảo và bà ngoại. Thế nhưng cuộc đời không cho họ nhiều thời gian chuẩn bị, bởi biến cố mất mẹ khiến Thảo phải đối diện khoảng trống quá lớn khi tuổi đời còn rất trẻ. Từ một cô bé cần được chở che, em buộc phải học cách mạnh mẽ, tiếp tục đến trường và tự xoay xở trước những nhu cầu thiết yếu hằng ngày. Gánh khoai ở góc chợ vì thế không chỉ giúp Thảo kiếm thêm thu nhập, mà còn thể hiện quyết tâm giữ lấy cơ hội học tập bằng sức lao động. Những buổi bán hàng kéo dài từ sáng sớm đến gần trưa khiến em mệt mỏi, nhưng không thể làm lu mờ mong muốn được bước vào đại học. Sau kỳ thi và tin đậu trường, thử thách lớn nhất của Thảo không còn là bài vở, mà là tìm cách trang trải học phí, sách vở và sinh hoạt. Ước mơ giảng đường từng khiến em vui mừng trước bàn thờ mẹ, nay cũng trở thành nỗi lo thường trực vì điều kiện gia đình quá hạn hẹp. Thảo hiểu rằng con đường phía trước cần nhiều hơn quyết tâm, bởi một sinh viên mới nhập học còn phải đối mặt hàng loạt khoản chi kéo dài. Dù vậy, em vẫn chưa muốn từ bỏ thành quả được đánh đổi bằng nhiều năm cố gắng, chịu đựng mất mát và kiên trì học tập trong nghịch cảnh. Ở tuổi 18, Thảo không có tài sản đáng kể, nhưng em có nghị lực, khát vọng học hành và sự trưởng thành được tôi luyện qua những biến cố gia đình. Câu chuyện của nữ sinh mồ côi mẹ cho thấy phía sau một kết quả đậu đại học đôi khi là cả hành trình âm thầm chống chọi với nghèo khó. Từ gánh khoai nơi góc chợ đến cánh cửa giảng đường, Thảo vẫn chờ một cơ hội để tiếp tục học tập, thực hiện ước mơ và báo đáp người mẹ đã khuất.