Bỏ qua điều hướng

Khắc phục tình trạng cán bộ né quyền

Khắc phục tình trạng cán bộ né quyền
Nguồn ảnh: Thanh Niên

Tại Hội nghị toàn quốc quán triệt một số nghị quyết, chỉ thị của Bộ Chính trị vừa qua, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm nhấn mạnh: "Nghị quyết đúng, nguồn lực đủ nhưng cán bộ cầm chừng, né tránh thì công việc vẫn trì trệ. Phải chọn người theo việc, giao việc để thử thách, lấy kết quả để đánh giá, s...

Phát biểu này chạm đúng điểm nghẽn "khổ lắm, nói mãi" của bộ máy thực thi. Lâu nay, nguy cơ "lạm quyền" được nhắc đến nhiều nhưng "né quyền" cũng đáng lo không kém. Nếu lạm quyền là sử dụng quyền lực vượt quá giới hạn được giao thì né quyền là có quyền mà không dám sử dụng, có trách nhiệm nhưng tìm cách chuyển trách nhiệm sang người khác. Hai biểu hiện khác nhau, nhưng hậu quả cuối cùng đều làm giảm niềm tin của người dân, doanh nghiệp, giảm hiệu lực, hiệu quả của bộ máy và có thể cản trở việc thực hiện các mục tiêu phát triển KT-XH.

"Bắt mạch" tình trạng né quyền không khó. Nó có thể nằm ở việc né những việc khó, phức tạp, nhạy cảm; chậm giải quyết để hồ sơ bị tồn đọng, trễ hẹn... Những cách né trách nhiệm như vậy xuất hiện ở không ít lĩnh vực, từ đầu tư công, đấu thầu, quản lý đất đai, y tế, xây dựng đến thủ tục đầu tư, sản xuất kinh doanh và cung cấp dịch vụ công. Mỗi quyết định hành chính bị trì hoãn đều có thể khiến người dân, doanh nghiệp mất thêm thời gian, tiền bạc, cơ hội và cả sự mệt mỏi vì chờ đợi. Với doanh nghiệp, có dự án nhà ở phải đi qua 7 - 9 thủ tục hành chính, mất 3 - 5 năm trước khi được cấp phép xây dựng; riêng quy trình chấp thuận chủ trương đầu tư có thể làm thời gian chuẩn bị dự án tăng thêm 2 - 5 năm...

Nghị quyết số 24-NQ/TW về phát huy tính tiên phong, gương mẫu, tinh thần đổi mới, dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm vì thế đặt vấn đề cán bộ trong một cách tiếp cận rộng hơn. Người làm được việc phải được ghi nhận, trọng dụng và bảo vệ; người làm việc cầm chừng, né tránh, đùn đẩy phải được sàng lọc.

Giá trị của cách tiếp cận này nằm ở việc dịch chuyển trọng tâm đánh giá cán bộ, từ tâm lý coi "không để xảy ra sai sót" là an toàn sang việc xem cán bộ đã giải quyết được vấn đề gì, tạo ra kết quả gì và chịu trách nhiệm ra sao với quyền hạn được giao.

Tuy nhiên, không thể chỉ yêu cầu cán bộ "dám" bằng lời kêu gọi. Muốn khắc phục né quyền, trước hết phải giao quyền thực chất. Giao nhiệm vụ phải đi cùng thẩm quyền, nguồn lực và ranh giới trách nhiệm rõ ràng. Khi quy định chưa rõ, chưa thống nhất hoặc thực tiễn xuất hiện vấn đề mới, đây chính là nơi cần bản lĩnh xử lý vấn đề của cán bộ. Dám làm không có nghĩa là bỏ qua pháp luật. Dám chịu trách nhiệm càng không đồng nghĩa với việc hợp thức hóa mọi sai sót.

Điều cần phân định rõ là động cơ, mục tiêu, quy trình ra quyết định và lợi ích mà quyết định đó hướng tới. Người vụ lợi, lợi dụng đổi mới để hợp thức hóa sai phạm phải bị xử lý. Nhưng người có động cơ trong sáng, làm vì lợi ích chung, chủ động nhận diện rủi ro, tuân thủ quy trình và quyết định trong một tình huống pháp luật chưa bao quát hết cần được đánh giá bằng một cơ chế khác.

Kiểm soát quyền lực là cần thiết để ngăn lạm quyền. Nhưng kiểm soát quyền lực không thể tạo ra một bộ máy sợ quyền, né quyền và đẩy quyền lên trên.

Tại Hội nghị toàn quốc quán triệt một số nghị quyết, chỉ thị của Bộ Chính trị vừa qua, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã thẳng thắn chỉ ra nguy cơ từ tình trạng cán bộ cầm chừng và né tránh trách nhiệm. Thực trạng né quyền xuất hiện phổ biến ở nhiều lĩnh vực như đầu tư công, quản lý đất đai hay y tế, gây sụt giảm nghiêm trọng hiệu lực quản lý nhà nước. Những quyết định hành chính bị trì hoãn không chỉ lãng phí nguồn lực mà còn trực tiếp cản trở các mục tiêu phát triển kinh tế xã hội của đất nước. Hệ quả của tâm lý sợ sai thể hiện rõ nhất qua những con số kéo dài thủ tục hành chính đối với người dân và doanh nghiệp. Đơn cử trong lĩnh vực nhà ở, dự án phải trải qua 7 đến 9 thủ tục, tốn 3 đến 5 năm trước khi được cấp phép xây dựng, riêng quy trình chấp thuận chủ trương đầu tư đã kéo dài thêm 2 đến 5 năm. Tình trạng đùn đẩy này làm mất đi nhiều cơ hội kinh doanh quý giá và gia tăng chi phí cho toàn xã hội. Trước đòi hỏi thực tiễn, Nghị quyết số 24-NQ/TW đã chuyển dịch trọng tâm đánh giá cán bộ từ tâm lý an toàn sang thước đo hiệu quả công việc và năng lực giải quyết vấn đề. Tuy nhiên, việc khắc phục tình trạng né quyền đòi hỏi phải giao quyền thực chất, gắn liền thẩm quyền với nguồn lực và ranh giới trách nhiệm rõ ràng. Việc kiểm soát quyền lực cần được thiết kế hợp lý nhằm ngăn chặn lạm quyền nhưng không tạo ra một bộ máy thụ động và né tránh. Đối với những cán bộ có động cơ trong sáng, vì lợi ích chung và quyết định trong tình huống pháp luật chưa bao quát hết, cơ chế quản lý cần có sự bảo vệ và ghi nhận kịp thời. Việc phân định rõ ràng giữa hành vi vi phạm vụ lợi và tinh thần đổi mới sáng tạo chính là chìa khóa để khơi thông bộ máy thực thi trong giai đoạn hiện nay.