Tôi 32 tuổi, ly hôn được gần bốn năm và có một bé trai 5 tuổi. Tôi và chồng cũ từng yêu nhau nhiều năm trước khi kết hôn. Vì còn trẻ, cả hai đều thiếu kinh nghiệm vun vén gia đình, thường xuyên tranh cãi do những chuyện nhỏ nhặt. Đến khi mâu thuẫn ngày càng nghiêm trọng, anh bắt đầu qua lại với một người phụ nữ khác. Sau đó, chúng tôi chính thức đường ai nấy đi. Tôi không thể quên được cảm giác bị phản bội. Người phụ nữ ấy biết anh đã có vợ con nhưng vẫn xen vào. Cho dù cuộc hôn nhân của chúng tôi vốn tồn tại nhiều vấn đề, tôi vẫn cho rằng sự xuất hiện của người thứ ba khiến mọi cơ hội hàn gắn trở nên vô nghĩa.
Minh họa AI
Ngày ly hôn, con trai tôi mới hơn hai tuổi. Khi ấy, tôi suy sụp, không biết phải bắt đầu lại cuộc sống như thế nào. Tôi từng gửi con cho ông bà nội chăm sóc trong một thời gian ngắn rồi vào Đà Nẵng làm việc, không đủ can đảm đối diện với những kỷ niệm cũ, cũng không có đủ tài chính và sức lực để mang con theo khi đó. Sau năm rưỡi, tôi trở về đón con và ổn định công việc. Tôi biết quyết định rời xa con lúc ấy là không đúng nhưng không còn cách nào khác. Vì vậy, mỗi khi chồng cũ nhắc lại chuyện đó để trách móc, tôi thường im lặng. Theo thỏa thuận sau ly hôn, con sống cùng mẹ, bố có trách nhiệm chu cấp hàng tháng. Tuy nhiên, anh cũng đôi lúc chưa thực hiện đầy đủ nghĩa vụ. Tôi cũng không muốn tranh cãi vì nghĩ mình có thể tự lo cho con dù không quá dư giả.
Tôi luôn cố gắng để con không mất đi tình cảm với bố. Từ thứ hai đến thứ sáu, con ở cùng tôi. Cuối tuần, tôi cho con về thăm ông bà nội và bố. Tôi nghĩ dù bố mẹ không còn sống chung, con vẫn cần có một gia đình bên nội để yêu thương. Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi chồng cũ lấy vợ mới, chính là người phụ nữ đã xen vào gia đình tôi hồi trước. Tôi nghĩ đến người phụ nữ từng như giọt nước tràn ly khiến cuộc hôn nhân trước đây của mình tan vỡ.
Điều khiến tôi khó chịu nhất là con mình từ giờ trở đi tuần nào cũng gặp người đó. Có thời gian, tôi nhất quyết không cho con về bên nội. Bố mẹ chồng cũ gọi điện thuyết phục, mong tôi nghĩ đến con, đừng làm con mất đi tình cảm của bố và bên nội. Trước đây tôi rất quý ông bà vì họ cũng yêu thương và quan tâm tôi nhiều. Ông bà còn nói đó là chuyện của người lớn, không nên để trẻ nhỏ bị ảnh hưởng. Tôi tôn trọng ông bà, cũng không muốn ông bà không được gặp cháu, nên dù tức giận chồng cũ và vợ mới của anh, tôi vẫn để con về bên nội hai ngày cuối tuần như trước.
Thế nhưng mỗi lần con về đó, tôi đều cảm thấy khó chịu khi nghe con kể chuyện. Lúc thì con nói được bố đưa đi công viên, lúc lại kể được mẹ mới mua đồ chơi hoặc nấu món mình thích. Có lần, con hồn nhiên nói rằng cuối tuần muốn ở nhà bố lâu hơn vì bên đó có bố, mẹ mới và ông bà nội. Tôi biết con hồn nhiên, vô tội, con mới 5 tuổi, không hiểu được những tổn thương của tôi. Con yêu ai, quý ai đều xuất phát từ sự chăm sóc và tình yêu thương mà cháu nhận được. Thế nhưng, lý trí hiểu một chuyện, trái tim tôi lại phản ứng theo cách khác. Tôi bắt đầu lo rằng con sẽ thân thiết với người phụ nữ kia hơn cả mẹ. Tôi sợ một ngày nào đó, con coi gia đình mới của bố là nơi vui vẻ hơn ở nhà, còn nhà tôi sẽ chỉ là nơi có sự nghiêm khắc của mẹ. Mỗi khi con so sánh hai gia đình, tôi lại thấy mình cô đơn.
Điều khiến tôi đau lòng hơn là sự khác biệt trong cách dạy con. Ở nhà tôi, con phải tự cất đồ chơi, ăn uống đúng giờ và nghe lời người lớn. Về bên nội, cháu được ông bà chiều chuộng, muốn gì thường được đáp ứng. Sau những ngày cuối tuần trở về nhà, con đôi khi lại bướng bỉnh, khó bảo, nhõng nhẽo. Có lúc tôi nhắc nhở, con còn nói: "Con muốn về nhà ông bà nội". Tôi từng đề nghị chồng cũ chỉ đón con đi chơi trong ngày rồi đưa về vào buổi tối. Tôi muốn con vẫn được gặp bố và ông bà nhưng không phải ngủ lại nhà anh. Tuy nhiên, anh cho rằng mình cũng có quyền chăm sóc, nuôi dưỡng con và được đón con về cuối tuần. Gần đây, anh còn chủ động đóng học phí cho con, như một cách khẳng định vai trò của mình.
Tôi không muốn biến con thành công cụ để trả thù người cũ, càng không muốn dạy con căm ghét bất kỳ ai. Thế nhưng cứ nghĩ đến cảnh con vui vẻ bên gia đình mới của bố, tôi lại thấy lòng mình nhói đau. Tôi có nên tìm cách hạn chế việc con về nhà nội và tiếp xúc với vợ mới của chồng cũ? Nếu tiếp tục cho con về, tôi sợ bản thân không chịu đựng được. Nhưng nếu ngăn cản, tôi lại lo sau này con sẽ trách mẹ vì đã khiến cháu xa cách bố với ông bà nội. Tôi phải làm thế nào để vừa giữ cảm xúc tốt lại không tước đi quyền được yêu thương của con.
Ngọc Hà