Ông Rajendra Dawadi, hiệu trưởng Trường Trung học Trishuli Bazaar, Nepal (Ảnh: AFP).
Tuần trước, hiệu trưởng Rajendra Dawadi đang có mặt tại trường trung học gần sông Trishuli (Nepal) cùng khoảng 900 học sinh, thì một đồng nghiệp mang đến tin báo khẩn cấp.
"Kế toán của tôi chạy đến trường và nói: “Lũ đang về, lũ đang về””, ông Dawadi nhớ lại.
Ông Dawadi nhanh chóng phát lệnh sơ tán. Các giáo viên đã vội vã đưa hàng trăm học sinh từ các lớp học lên vùng đất cao hơn.
Chỉ vài phút sau, vị hiệu trưởng 47 tuổi chứng kiến ngôi trường Trung học Trishuli Bazaar, nơi ông lãnh đạo suốt nhiều năm, sụp đổ và bị dòng nước lũ cuồn cuộn cuốn phăng.
"Nếu thông tin đó sai, chúng tôi chỉ mất một ngày học. Nhưng nếu đó là sự thật, chúng tôi sẽ phải trả giá bằng mạng sống", ông nhớ lại buổi sáng ngày 26/8 khi trận lũ quét kinh hoàng phá hủy khu vực biên giới Trung Quốc - Nepal.
Ông Dawadi cho biết các học sinh vô cùng hoảng loạn và một nữ sinh đã ngất xỉu.
Các tài xế xe buýt đang chở học sinh đến trường được yêu cầu quay đầu, trong đó có một xe vừa tiến vào khuôn viên trường.
Santoshi Dotel, nữ sinh 17 tuổi, đang trong giờ học thì nhận được lệnh sơ tán. Ban đầu, Dotel không hình dung được mức độ nguy hiểm của trận lũ.
“Chúng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng trận lũ lại có thể lớn tới mức như vậy”, Dotel nói.
Ban đầu, Dotel cùng bạn đi xuống bờ sông với ý định băng qua sông để về nhà. Tuy nhiên, nước lũ bất ngờ dâng lên dữ dội.
“Cây cầu đã bị dòng nước cuốn phăng. Tôi bật khóc vì nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ về được nhà nữa và chúng tôi hoàn toàn bất lực”, nữ sinh nhớ lại.
Một người bạn đã kéo Dotel lên sườn đồi trong khi dòng lũ gầm thét bên dưới.
Dotel bật khóc khi nhớ lại nỗi đau đớn, dằn vặt suốt nhiều giờ đồng hồ vì không biết liệu cha mẹ mình có còn sống sót hay không.
Phải đến 4 ngày sau, trực thăng mới đưa nữ sinh này trở về đoàn tụ với gia đình.
“Tôi nhìn thấy mẹ ngay khi bước xuống khỏi trực thăng. Mẹ ôm chầm lấy tôi và bật khóc. Lúc đó, đầu óc tôi như trống rỗng”, Dotel chia sẻ.
Mẹ của nữ sinh, bà Durga Dotel, đã từng lo sợ điều tồi tệ nhất sẽ xảy ra.
“Chứng kiến cảnh con sông ngập trong lũ dữ, tôi không còn hy vọng rằng con gái mình còn sống”, bà nhớ lại.
Người dân bám vào lồng treo trên dây cáp tự chế để băng qua sông Trishuli tại khu vực Devighat, huyện Nuwakot, Nepal sau trận lũ quét (Ảnh: Reuters).
Quyết định sơ tán kịp thời của hiệu trưởng Rajendra Dawadi đã cứu sống khoảng 900 học sinh trong trường.
Giờ đây, khi đứng nhìn bờ sông tan hoang tại Nuwakot hơn một tuần sau thảm họa, ông Dawadi tự nhận mình là "hiệu trưởng không có trường học".
Trận lũ quét đã cướp đi sinh mạng của ít nhất 1.362 người và khiến hơn 5.500 người mất tích ở cả Trung Quốc và Nepal.
Ông Dawadi cho biết, 5 học sinh đã thiệt mạng trong trận lũ bên ngoài khuôn viên trường, cùng một giáo viên và một nhân viên bảo vệ. Nhân viên bảo vệ - người rời trường sau ông Dawadi - "có lẽ đã muốn quay lại đóng cổng trường".
Theo ông Dawadi, chính quyền Trishuli Bazaar không đưa ra kế hoạch sơ tán nào vào thời điểm xảy ra lũ quét.
Một số người dân cố gắng băng qua cầu nhưng đã bị dòng nước cuốn trôi. Những người khác tìm nơi trú ẩn ở vùng đất cao hơn.
"Khi tôi ngoảnh lại nhìn, ngôi trường vẫn đứng đó như một tòa nhà tuyệt đẹp. Vậy mà chỉ trong 5 phút, mọi thứ đã sụp đổ hoàn toàn", ông Dawadi nhớ lại.
"Đó cũng chính là ngôi trường nơi tôi từng theo học. Giờ không còn lại gì”, vị hiệu trưởng chia sẻ.
Theo số liệu từ tổ chức Save the Children, thảm họa lũ quét khiến ít nhất 69 trường học bị phá hủy hoặc hư hại, làm gián đoạn quá trình học tập của gần 19.000 trẻ em.
Ông Dawadi cho biết thảm họa lần này “tồi tệ hơn nhiều” so với trận động đất từng xảy ra tại Nepal vào năm 2015.
“Ngôi trường từng bị phá hủy hoàn toàn (sau trận động đất), nhưng chúng tôi đã xây dựng lại. Còn lần này, chúng tôi mất cả đất lẫn trường. Chúng tôi cần một ngôi trường mới. Nhưng trước hết, chúng tôi cần một địa điểm an toàn để xây trường”, ông Dawadi nhấn mạnh.