Tôi 28 tuổi, quê Hải Phòng, làm việc tại một công ty nội thất ở Hà Nội. Công việc ổn định, thu nhập khoảng 18 triệu đồng mỗi tháng. Trước đây, tôi luôn nghĩ chuyện kết hôn cứ để tự nhiên, gặp đúng người thì sẽ nên duyên.
Cho đến khi mẹ tôi bắt đầu sốt ruột chuyện chồng con. Qua một người quen, mẹ giới thiệu cho tôi 2 người đàn ông gần như cùng lúc và bảo cứ gặp gỡ, tìm hiểu, thấy ai phù hợp thì tiến tới.
Tôi vốn không quá hào hứng với chuyện mai mối nhưng rồi vẫn đồng ý, chẳng ngờ 2 cuộc gặp ấy lại khiến mình rơi vào một bài toán khó.
Mẹ chấm anh giàu, bố thích chàng đẹp trai, tôi không biết nghe ai (Ảnh minh họa: Shutterstock)
Người thứ nhất tên Tuấn, 34 tuổi, quê Hà Nội, hiện kinh doanh vật liệu xây dựng. Anh có căn hộ riêng, một chiếc ô tô khoảng 2 tỷ đồng và thu nhập dao động 80-100 triệu đồng mỗi tháng. Điểm duy nhất khiến tôi hơi lăn tăn là Tuấn chỉ cao khoảng 1,58m, dáng người khá đậm, đứng cạnh tôi 1,64m quả thực có chút chênh lệch.
Nhưng ngoài ngoại hình, Tuấn khiến tôi có thiện cảm ngay từ lần đầu gặp. Anh nói chuyện điềm đạm, khá thoải mái trong chuyện chi tiêu. Hôm ấy, buổi hẹn diễn ra tại một nhà hàng sang trọng. Khi tôi còn ngại ngùng nhìn thực đơn, anh cười bảo: “Em thích món nào cứ gọi, đừng ngại”.
Tôi hỏi anh có thường xuyên ăn ở đây không, Tuấn đáp: “Anh hay tiếp khách nên cũng quen. Nhưng hôm nay anh muốn em chọn món em thích”. Câu nói chẳng có gì đặc biệt nhưng lại khiến tôi cảm thấy mình được quan tâm.
Trên đường đưa tôi về, Tuấn kể về công việc, căn hộ đang ở và những dự định vài năm tới. Anh nói sau khi kết hôn vẫn muốn vợ có công việc riêng, hai người cùng quản lý tài chính và quyết định những việc lớn trong gia đình. Anh không nói kiểu “anh có thể lo cho em tất cả”, chỉ bảo: “Anh kiếm tiền tốt nên cuộc sống sau này bớt áp lực”.
Người thứ hai tên Minh, 30 tuổi, quê Hải Dương, hiện làm thiết kế đồ họa cho một công ty truyền thông. Minh cao khoảng 1,78m, đẹp trai, ăn mặc có gu. Tôi vốn không dễ rung động nhưng ngay lần đầu gặp, tôi phải thừa nhận mình có cảm tình với anh.
Minh nói chuyện có duyên, biết lắng nghe và khiến người đối diện cảm thấy thoải mái. Anh kể về công việc, những khóa học đang theo đuổi và dự định nhận thêm dự án bên ngoài để tăng thu nhập. Minh không giấu chuyện mình chưa có nhà, chưa có ô tô và mức lương hiện tại khoảng 20 triệu đồng/tháng.
Tôi hỏi anh có áp lực chuyện tiền bạc không. Minh cười nói: “Có chứ. Nhưng anh nghĩ mình còn trẻ, chưa có thì cố gắng làm. Anh không muốn vì chưa có tài sản mà tự thấy mình kém hơn người khác”.
Về hình thức và học vấn, Minh gần như không có điểm gì để chê, nhưng tôi chỉ lăn tăn một chuyện. Lần đầu gặp, anh hẹn tôi ở một quán ăn bình dân. Đến lúc thanh toán, Minh nhìn hóa đơn rồi hơi ngập ngừng: “Tháng này anh vừa phải đóng tiền nhà với tiền học một khóa chuyên môn, em chuyển giúp anh một nửa nhé. Anh nhận lương sẽ gửi lại”.
Tôi đồng ý nhưng trong lòng bắt đầu có chút suy nghĩ. Không phải vì số tiền của bữa ăn, mà bởi lần đầu tiên gặp đã khiến tôi hình dung rõ hơn cuộc sống sau này nếu cả hai kết hôn. Chúng tôi có thể phải ở nhà thuê, mỗi tháng tính toán từng khoản chi tiêu, nếu có con, áp lực tài chính chắc chắn còn lớn hơn.
Tôi tự hỏi liệu mình có đủ kiên nhẫn để cùng một người đàn ông gây dựng từ đầu hay không?
Tôi kể chuyện với mẹ về 2 cuộc hẹn. Bà nghe xong gần như chấm luôn Tuấn: “Mẹ thấy cậu ấy được. Đàn ông có chí làm ăn, sống ổn định, biết tính chuyện tương lai thì cứ tìm hiểu kỹ”. Bố tôi ngồi bên cạnh lập tức xen vào: “Con lấy chồng chứ có ký hợp đồng mua nhà đâu. Quan trọng nhất vẫn phải có tình cảm”.
Rồi ông cười, nói một câu khiến tôi vừa buồn cười vừa ngại: “Nếu được thì chọn người nhìn sáng sủa, cao ráo một chút. Sau này đi đâu còn thấy tự hào”. Mẹ nghe vậy liền phản bác: “Đẹp trai có nuôi được gia đình không?”.
Hai người tranh luận một hồi còn tôi càng nghe càng rối. Thực sự, tôi không biết mình nên chọn ai đây? Xin mọi người cho tôi lời khuyên!