Tôi năm nay 29 tuổi, quê Vĩnh Phúc, hiện làm cho một công ty in ấn ở Hà Nội. Chồng hơn tôi 2 tuổi, là kỹ sư xây dựng. Chúng tôi yêu nhau 2 năm trước khi quyết định kết hôn.
Trong thời gian yêu, tôi luôn nói rõ với anh rằng mình không muốn đi quá giới hạn trước hôn nhân. Tôi từng có một mối tình thời đại học nhưng đó chỉ là tình yêu tuổi trẻ, chúng tôi chưa từng quan hệ thân mật. Chồng biết chuyện này ngay từ khi mới yêu và trước đây chưa bao giờ tỏ thái độ khó chịu hay truy hỏi tôi về quá khứ.
Tôi giữ gìn suốt nhiều năm, chồng vẫn nghi ngờ sau đêm tân hôn (Ảnh minh họa: iStock).
Tôi không nghĩ lựa chọn ấy khiến mình tốt đẹp hơn bất kỳ ai. Tôi giữ giới hạn đó đơn giản vì muốn dành lần đầu tiên cho người đàn ông sẽ trở thành chồng mình. Tôi tin chồng hiểu và tôn trọng điều đó nên chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải giải thích về chuyện này sau khi kết hôn.
Đám cưới diễn ra đúng như tôi mơ ước. Đêm tân hôn, tôi vừa hồi hộp vừa hạnh phúc vì cuối cùng chúng tôi cũng chính thức trở thành vợ chồng. Cả hai đã có một đêm trọn vẹn và tôi đi ngủ với cảm giác mãn nguyện, nghĩ rằng từ hôm nay mình sẽ cùng người đàn ông này bắt đầu một cuộc sống mới.
Nhưng sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, tôi nhận ra thái độ của chồng có gì đó khác lạ. Anh nhìn tôi một lúc rồi hỏi: “Tại sao lại không có dấu hiệu gì trên giường? Em nói thật với anh, trước đây em từng ngủ với ai chưa?”.
Tôi chết lặng vài giây vì không nghĩ câu hỏi đầu tiên mình nhận được sau đêm tân hôn lại là một sự nghi ngờ. Tôi hỏi lại anh tại sao lại nghĩ như vậy, nhưng anh chỉ nói rằng anh đã nghe nhiều người kể về chuyện lần đầu của phụ nữ và thấy trường hợp của tôi “không giống”.
Tôi cố giữ bình tĩnh, nói rằng trước khi lấy anh, tôi chưa từng quan hệ với ai. Tôi nhắc lại cả chuyện tình thời đại học và khẳng định giữa tôi với người cũ chưa bao giờ xảy ra chuyện như anh đang nghĩ, nhưng vẻ mặt anh vẫn đầy nghi ngờ.
“Anh không tin em sao?”, tôi hỏi. Anh im lặng một lúc rồi đáp rằng anh chỉ muốn biết sự thật. Câu nói ấy khiến tôi đau hơn bất cứ lời trách móc nào.
Tôi không biết phải giải thích thêm thế nào. Càng nói, tôi càng có cảm giác mình giống một người đang đứng trước tòa để chứng minh bản thân vô tội, trong khi đáng lẽ đây phải là người tôi có thể tin tưởng nhất.
Điều khiến tôi đau nhất không chỉ là câu hỏi của chồng mà là cách anh nhìn tôi sau đó. Người đàn ông từng nói tin tôi giờ liên tục dò hỏi về mối tình cũ, thậm chí có lúc bóng gió rằng có thể tôi đã giấu anh chuyện gì đó.
Tôi từng nghĩ mình gìn giữ những điều quý giá nhất cho chồng. Vậy mà chỉ sau một đêm, tôi bỗng trở thành người phải giải trình về một chuyện đã qua, dù tôi chưa từng làm điều gì phản bội anh.
Tôi đã khóc rất nhiều nhưng không muốn kể với bố mẹ hai bên. Tôi sợ chuyện mới cưới đã xảy ra mâu thuẫn sẽ khiến mọi người lo lắng, càng sợ bố mẹ mình phải nghe những lời nghi ngờ dành cho con gái. Tôi chọn im lặng, hy vọng khi bình tĩnh lại, chồng sẽ nhận ra mình đã suy nghĩ quá xa.
Nhưng những ngày tiếp theo, chuyện ấy không hề được bỏ qua. Mỗi khi hai vợ chồng có bất đồng nhỏ, anh lại nhắc đến đêm tân hôn như một dấu hỏi chưa có lời giải. Có lần tôi không chịu nổi nữa nên nói: “Nếu anh đã không tin em thì dù em có giải thích bao nhiêu lần, anh cũng nghĩ em nói dối”.
Anh không đáp lại, còn tôi quay mặt đi và khóc.
Có lúc tôi tự hỏi, nếu anh thật sự yêu và tin tôi, tại sao chỉ một chi tiết như vậy lại có thể khiến anh thay đổi cách nhìn về người phụ nữ mà anh đã chọn cưới? Tôi cũng dẫn chứng từ sách báo để anh biết rằng việc không chảy máu trong lần quan hệ đầu tiên có thể hoàn toàn bình thường, bởi cơ thể mỗi người khác nhau, không thể được sử dụng để xác định một người từng quan hệ hay chưa.
Tôi nói điều đó với chồng, mong anh hiểu rằng những điều anh nghe hoặc tưởng tượng không phải là căn cứ để phán xét tôi. Nhưng dường như anh vẫn chỉ tin vào điều mình đã nghĩ từ đầu.
Điều đó càng khiến tôi buồn hơn. Bởi thứ khiến cuộc hôn nhân của tôi đứng trước nguy cơ rạn nứt lại không phải một sự thật tôi che giấu, mà là một quan niệm sai lầm và sự thiếu tin tưởng giữa hai người.
Tôi từng nghĩ hôn nhân là nơi mình được yêu thương và cảm thấy an toàn nhất. Vậy mà chỉ một tuần sau ngày cưới, tôi đã bắt đầu nghĩ đến chuyện ly hôn, không phải vì hết yêu mà vì không biết mình có thể sống bao lâu trong một cuộc hôn nhân mà niềm tin dành cho nhau đã lung lay ngay từ những ngày đầu tiên.
Hiện tại, tôi sống trong tâm trạng chán nản. Tôi chưa nói chuyện ly hôn với chồng, nhưng trong đầu đã nhiều lần nghĩ đến việc trở về nhà mẹ đẻ một thời gian để cả hai bình tĩnh lại. Tôi vẫn còn tình cảm với anh, nhưng tôi cũng hiểu rằng tình yêu không thể thay thế niềm tin, càng không thể bắt một người sống mãi trong cảm giác phải chứng minh mình thành thật.
Nếu là tôi, mọi người sẽ lựa chọn thế nào: Ly hôn sau một tuần kết hôn để bảo vệ lòng tự trọng, hay cho chồng thêm thời gian để thay đổi và xây dựng lại niềm tin?