Bỏ qua điều hướng

Tám năm hiếm muộn, tôi bỗng có thai nhưng lại sợ chồng biết sự thật

Tám năm hiếm muộn, tôi bỗng có thai nhưng lại sợ chồng biết sự thật
Nguồn ảnh: Dân Trí

(Dân trí) - Sau 8 năm kết hôn và 3 lần làm IVF thất bại, vợ chồng tôi từng nghĩ sẽ từ bỏ giấc mơ có con. Đúng lúc ấy, tôi phát hiện mình mang thai. Nhưng niềm vui nhanh chóng biến thành nỗi sợ hãi...

Tôi 34 tuổi, quê Nghệ An, hiện làm kế toán tại Hà Nội. Chồng tôi tên Quân, 38 tuổi, là kỹ thuật viên cho một công ty xây dựng. Chúng tôi kết hôn khi cả hai đã có công việc ổn định và mong muốn sớm có con.

Những năm đầu, chúng tôi không quá sốt ruột. Tôi luôn nghĩ mình còn trẻ, cứ thoải mái rồi con từ từ sẽ có. Nhưng hết năm thứ nhất đến năm thứ hai, tôi vẫn chưa có tin vui. Đi khám, chúng tôi mới biết hành trình tìm con không đơn giản như mình nghĩ.

Tám năm hiếm muộn, tôi bỗng có thai nhưng lại sợ chồng biết sự thật - 1

Sau 8 năm hiếm muộn, tôi có thai theo cách khiến mình day dứt cả đời (Ảnh minh họa: Getty Images).

Lần IVF (thụ tinh trong ống nghiệm) đầu tiên thất bại. Đến lần thứ hai, tôi từng hy vọng rất nhiều nhưng thai không giữ được. Tôi nhớ mãi cảm giác bước ra khỏi phòng khám hôm ấy, vừa đi vừa cố nén nước mắt vì không muốn chồng nhìn thấy mình suy sụp. Lần IVF thứ ba cũng không thành.

Tính cả tiền thuốc men, xét nghiệm, thủ thuật và những lần đi lại, chúng tôi đã tiêu tốn khoảng 450 triệu đồng. Đó không chỉ là khoản tiết kiệm của hai vợ chồng mà còn là những tháng ngày Quân nhận thêm việc, còn tôi gần như dành toàn bộ thời gian ngoài giờ làm để điều trị.

Quả thực, sau lần IVF thứ ba, hai vợ chồng đều rất mệt mỏi. Chúng tôi không còn đủ sức để mỗi tháng lại hồi hộp, chờ đợi rồi thất vọng. Quân đề nghị tạm dừng để hai vợ chồng có thời gian trở về với cuộc sống bình thường.

“Hay mình nghỉ ngơi một thời gian. Sau này nếu còn muốn có con thì tính tiếp. Đừng để chuyện có con khiến chúng ta trở nên kiệt sức”, anh nói. Tôi đồng ý. Nhưng đúng khoảng thời gian tinh thần yếu đuối ấy, tôi đã mắc một sai lầm mà đến bây giờ vẫn không biết mình sẽ phải đối diện với nó như thế nào.

Tôi gặp lại đồng nghiệp cũ trong một buổi gặp mặt. Anh ấy biết chuyện vợ chồng tôi hiếm muộn nên thường nhắn tin hỏi han. Ban đầu, tôi chỉ nghĩ đó là sự quan tâm bình thường giữa những người quen biết. Nhưng rồi những cuộc trò chuyện kéo dài hơn.

Tôi kể với anh ấy những điều mà lâu nay mình không nói với Quân. Tôi than thở về những lần IVF thất bại, về cảm giác mình bất lực và cô đơn. Sự quan tâm, dịu dàng của anh đồng nghiệp cũ đến đúng lúc tôi yếu lòng nhất. Và rồi, chúng tôi đã vượt qua giới hạn.

Chuyện chỉ xảy ra một lần. Sau đó, tôi chủ động cắt liên lạc và tự nhủ mọi thứ sẽ chấm dứt ở đó. Tôi không ngờ vài tuần sau, cuộc sống của mình lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.

Tôi thấy cơ thể mình khác lạ. Ban đầu, tôi nghĩ đó là hậu quả của sự căng thẳng và những thay đổi sau thời gian điều trị. Nhưng khi que thử hiện hai vạch, tay tôi run đến mức làm rơi nó xuống sàn. Tôi ngồi bất động rất lâu trong phòng tắm.

Sau 8 năm chờ đợi, cuối cùng tôi đã có thai. Đáng lẽ đó phải là khoảnh khắc hạnh phúc nhất cuộc đời tôi. Nhưng niềm vui vừa nhen lên đã nhanh chóng nhường chỗ cho nỗi sợ.

Tôi xem lịch, tính lại thời điểm và biết đứa trẻ không thể là con của Quân. Khi ấy, chồng tôi đang đi công trình ở Quảng Ngãi nhiều tuần.

Tôi từng nghĩ hay là mình cứ im lặng. Quân đã mong có con quá lâu. Biết đâu anh sẽ vui đến mức không bao giờ nghi ngờ. Nhưng càng nghĩ, tôi càng thấy mình không thể làm như vậy. Tôi không muốn đứa trẻ bắt đầu cuộc đời bằng một bí mật, càng không muốn lừa dối Quân.

Tối hôm ấy, khi Quân vừa trở về, tôi đặt giấy khám thai trước mặt anh rồi kể lại chuyện mình đã làm. Tôi không biện minh cho bản thân, đồng thời đặt lá đơn ly hôn lên bàn và nói trong nước mắt: “Em biết mình đã làm điều không thể tha thứ. Anh muốn ly hôn, em chấp nhận”.

Quân ngồi im rất lâu. Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho sự giận dữ, những lời trách móc và thậm chí nghĩ anh sẽ rời khỏi nhà ngay trong đêm. Nhưng câu đầu tiên anh hỏi lại khiến tôi sững người: “Người đàn ông đó biết em có thai chưa?”. Tôi lắc đầu: “Chưa. Em cũng không định nói”.

Quân cúi xuống, hai bàn tay đan chặt vào nhau. Một lúc sau, anh nói rất chậm: “Anh không biết phải chấp nhận chuyện này thế nào. Anh cũng chưa thể nói là anh tha thứ cho em”. Tôi không dám nhìn chồng. Nhưng rồi anh nói tiếp: “Anh chỉ nghĩ… mình đã mất từng ấy năm vì mong muốn có một đứa con. Đứa trẻ không có lỗi trong chuyện của hai người”.

Tôi bật khóc. Không phải vì nghĩ mình đã được tha thứ, mà bởi câu nói ấy khiến tôi hiểu Quân cũng đang phải chịu một nỗi đau mà chính anh chưa biết phải gọi tên thế nào.

Từ hôm đó, chúng tôi vẫn sống cùng nhau nhưng không còn giống trước. Quân vẫn đưa tôi đi khám thai khi sắp xếp được công việc, nhắc tôi uống thuốc, để ý những điều nhỏ nhặt trong sinh hoạt và đôi khi vẫn vào bếp nấu ăn. Nhưng giữa chúng tôi có một khoảng cách mà trước đây chưa từng tồn tại.

Có hôm tôi hỏi: “Anh làm những việc này vì em hay vì con?”. Quân im lặng một lúc rồi đáp: “Anh chưa biết. Bây giờ em đang mang thai, những chuyện còn lại để sau hãy tính”.

Tôi hiểu. Anh chưa thể trở lại như trước, và tôi cũng không có quyền yêu cầu anh phải quên đi những gì đã xảy ra chỉ vì tôi đang mang thai. Anh đang cố gắng làm điều mà anh cho là đúng với một đứa trẻ không có lỗi, còn việc cuộc hôn nhân của chúng tôi có thể tiếp tục hay không là một câu chuyện khác.

Tôi không biết sau này Quân sẽ lựa chọn thế nào. Có thể anh sẽ ở lại, cũng có thể một ngày nào đó anh sẽ không thể vượt qua được tổn thương và quyết định rời đi. Tôi càng không biết liệu anh có thể thực sự coi đứa trẻ như con mình hay không?

Hiện tại tôi sống trong sự day dứt và hoang mang quá, xin hãy cho tôi lời khuyên!

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!

Tám năm hiếm muộn, tôi bỗng có thai nhưng lại sợ chồng biết sự thật (Bản đọc tóm lược từ Dân Trí) Tôi 34 tuổi, quê Nghệ An, hiện làm kế toán tại Hà Nội. Chồng tôi tên Quân, 38 tuổi, là kỹ thuật viên cho một công ty xây dựng. Chúng tôi kết hôn khi cả hai đã có công việc ổn định và mong muốn sớm có con. Những năm đầu, chúng tôi không quá sốt ruột. Tôi luôn nghĩ mình còn trẻ, cứ thoải mái rồi con từ từ sẽ có. Nhưng hết năm thứ nhất đến năm thứ hai, tôi vẫn chưa có tin vui. Đi khám, chúng tôi mới biết hành trình tìm con không đơn giản như mình nghĩ. Sau 8 năm hiếm muộn, tôi có thai theo cách khiến mình day dứt cả đời (Ảnh minh họa: Getty Images). Lần IVF (thụ tinh trong ống nghiệm) đầu tiên thất bại. Đến lần thứ hai, tôi từng hy vọng rất nhiều nhưng thai không giữ được. Tôi nhớ mãi cảm giác bước ra khỏi phòng khám hôm ấy, vừa đi vừa cố nén nước mắt vì không muốn chồng nhìn thấy mình suy sụ…