Tôi phải lòng Liên chỉ sau vài lần gặp mặt. Ở em toát lên phong thái nữ tính, cuốn hút vô cùng. Chúng tôi nhanh chóng thành vợ thành chồng nhưng được 6 năm thì ly hôn. Trong 6 năm hôn nhân đó, hạnh phúc chỉ thực sự tồn tại ở 2 năm đầu, từ năm thứ 3 đã phát sinh mâu thuẫn.
Đầu tiên là lý do Liên chậm có con. Tôi không thiếu tiền đưa Liên đi chữa trị khắp nơi, ai mách gì cũng thử nhưng đều vô nghĩa. Năm tiếp theo bố tôi tai nạn qua đời, mẹ sốc đổ bệnh, đầu óc rơi vào trạng thái hoảng loạn, lo âu khiến người xung quanh mệt mỏi.
Nhìn Liên ngày càng lặng lẽ, gầy rộc, tôi hiểu em buồn. Đã không có con, lại thêm mẹ chồng mắc bệnh, đến tôi là con ruột còn khó chịu được, huống hồ Liên chỉ là dâu. Nhưng tôi tránh không muốn đi sâu tìm hiểu tâm trạng của vợ. Bởi lẽ tôi cũng đâu sung sướng gì hơn.
Trên vai tôi cùng lúc gánh nhiều áp lực. Bước chân ra ngoài là thương trường vất vả, về tới nhà thì hết mẹ tới vợ, nhìn đâu cũng không thư giãn, làm ra tiền còn chẳng thấy vui. Tôi sinh chán, thả mình vào các cuộc vui, cặp kè gái trẻ giải trừ căng thẳng.
Không hiểu sao Liên phát hiện ra sự thiếu chung thủy của tôi, chủ động đòi ly hôn. Tôi biết lỗi nên tạo điều kiện đền bù cho Liên xứng đáng. Tôi vẫn đưa Liên chìa khóa nhà, nhờ em khi rảnh thì qua chơi với mẹ. Bà tuy lúc nhớ lúc quên nhưng tôi biết bà rất quý em.
Nhiều lần bà gào khóc, thiếu kiểm soát chỉ có Liên mới dỗ dành được. Người giúp việc thay liên tục vì ai cũng chỉ chịu được vài tháng rồi thôi. Duy nhất Liên đủ nhẫn nại và được lòng bà nhất.
Liên vẫn luôn là người biết giữ lời hứa, thi thoảng lại qua thăm nom mẹ tôi nhưng toàn chọn lúc tôi không ở nhà. Tôi thì quá bận, công việc cứ cuốn đi, rồi các cuộc yêu đương tiếp nổi. Việc chăm mẹ tôi dựa cả vào người giúp việc.
Tôi muốn quay lại với vợ cũ, nhận ra điều mình từng bỏ lỡ lại là thứ quý giá nhất (Ảnh minh họa: Pinterest).
Có vài lần tôi gọi điện cho Liên nhưng em chỉ trả lời nhát gừng, ngắn gọn thành ra tôi cũng ngại hỏi thăm. Chuyện tình yêu của tôi thì lại càng chẳng có gì đáng nói. Tôi yêu rất nhiều nhưng ai cũng chỉ được thời gian ngắn. Qua giây phút si mê tôi chán rất nhanh, thấy ai cũng không hợp.
Có lúc tôi ý định dừng lại, tìm ai đó để kết hôn, sinh con đẻ cái, ổn định gia đình. Nhưng không hiểu sao với bất cứ cô nào tôi đều thấy ở họ còn thiếu một điều gì đó. Người thì giản đơn tới độ ngốc nghếch, người lại quá khôn ngoan.
Cô thì ra điều kiện trước khi kết hôn phải cho tiền để cô ấy sửa nhà cho cha mẹ đẻ
Cô thì muốn gửi mẹ tôi vào viện dưỡng lão. Tính thực dụng của đàn bà thật sự làm tôi phát nản. Hôm vừa rồi vì chán mà tôi hủy một cuộc hẹn, không ngờ có cơ hội gặp Liên qua thăm mẹ tôi.
Tôi về tới nơi thì Liên cũng chào để ra về. Tôi lịch sự mở cổng, dắt xe cho Liên mới phát hiện lưng áo Liên có vết máu nhuốm cả ra ngoài, má và tay vết cào xước mới nguyên.
Gặng hỏi mãi Liên mới nói: "Hôm nay tâm lý mẹ lại vào cơn bất ổn. Mẹ la hét, cào cấu chút nhưng giờ ổn định rồi".
Hóa ra đây không phải lần đầu Liên bị mẹ tôi có hành vi bạo lực nhưng em đều chịu đựng, không nói lại với tôi.
Lòng tôi dâng lên cảm xúc khó tả, vừa xót xa, vừa yêu thương vô bờ bến. Thời gian trước tôi quá vô tâm, bận rộn triền miên, đi miết, chẳng còn thời gian, tâm trạng nào hỏi han vợ.
Tôi đặt tay lên bàn tay Liên, muốn xin lỗi mà cổ họng nghẹn lại.
Rồi như có sức mạnh nào đó thôi thúc, tôi ôm chặt Liên cầu xin Liên quay về. Giờ phút này tôi đã nhận ra rất rõ, người khiến cho tôi cảm thấy yêu ai cũng không đủ, quen ai cũng thấy còn gì thiếu thiếu, chính bởi vì Liên. Người phụ nữ tốt đẹp này tôi không thể bỏ lỡ thêm lần nào nữa.
Liên gỡ tay tôi ra, trầm tĩnh nói từ chối. Tôi buồn nhưng không ngạc nhiên. Với một người giàu tự trọng như Liên, tất nhiên em từ chối quay lại. Nhưng tôi cũng biết đây là cơ hội duy nhất để tôi chuộc lại lỗi lầm.
Tôi là người làm gì cũng quyết liệt. Một khi đã nhận ra đây là người phụ nữ duy nhất tôi cần thì tôi sẽ tìm cách chinh phục lại em bằng được. Liên của tôi là người hiền hậu, bao dung, nhất định sẽ hiểu: "Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại".
Tôi sẽ chứng minh mình xứng đáng để em tin tưởng tôi lại từ đầu. Sau những hồi loanh quanh va vấp, tôi đã hiểu rõ hơn bao giờ hết, đây là người phụ nữ để tôi đeo đuổi và bù đắp yêu thương suốt phần đời còn lại của mình.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!