Bỏ qua điều hướng

Tôi chỉ muốn về làm nhân viên sau 6 tháng thăng chức 'sếp Phó'

Tôi chỉ muốn về làm nhân viên sau 6 tháng thăng chức 'sếp Phó'
Nguồn ảnh: VnExpress

'Hay mình xin từ chức, về làm nhân viên cho nhẹ đầu?', đó là thứ tôi nghĩ đến sau 6 tháng làm Phó phòng có tiếng mà chẳng có miếng.

Tôi từng nghĩ được bổ nhiệm làm Phó phòng là một bước tiến trong sự nghiệp. Sau nhiều năm làm chuyên viên, cuối cùng tôi cũng có một vị trí quản lý, có cơ hội được ghi nhận và có thêm quyền hạn để làm việc. Nhưng sau 6 tháng, điều tôi nghĩ đến nhiều nhất lại là: hay mình xin từ chức, về làm chuyên viên cho nhẹ đầu?

Làm việc nhiều năm, tôi hiểu đã đi làm thì phải chấp nhận áp lực, có trách nhiệm, có chỉ tiêu và có những giai đoạn phải cố gắng hơn bình thường. Nhưng vị trí quản lý cấp trung khiến tôi nhận ra một kiểu áp lực khác: trên đe, dưới búa. Ở trên là Trưởng phòng và các cấp quản lý cao hơn. Tôi phải tiếp nhận phần lớn công việc được giao xuống, theo sát tiến độ, làm báo cáo, tổng hợp số liệu, giải trình khi có vấn đề. Nhiều việc đáng lẽ cấp trên phải chỉ đạo, cuối cùng tôi lại là người trực tiếp xử lý vì "Phó phòng phải hỗ trợ Trưởng phòng".

Ở dưới là nhân viên. Tôi phải liên tục giao việc, đôn đốc, nhắc nhở, tháo gỡ vướng mắc, kiểm tra kết quả. Nhân viên làm chưa đạt, tôi phải chịu trách nhiệm. Nhân viên phản ứng vì bị thúc tiến độ, tôi phải giải thích. Có người làm tốt thì thành tích là của cả phòng, nhưng khi có sai sót, người đầu tiên bị "hỏi tội" thường là tôi.

Cái khó là tôi có chức danh quản lý nhưng quyền quyết định lại không tương xứng. Tôi "có tiếng nhưng chẳng có miếng". Tôi không phải người quyết định cuối cùng về nhiều vấn đề, nhưng lại phải đứng ra chịu trách nhiệm về kết quả. Chỉ tiêu của phòng, tôi phải theo. Công việc của cấp dưới, tôi phải gánh. Yêu cầu từ cấp trên, tôi phải đáp ứng. Còn quyền lợi thì không phải lúc nào cũng tỷ lệ thuận với trách nhiệm.

>> Tôi sống giữa những đồng nghiệp 'sếp nói gì nghe nấy'

Có những ngày tôi dành hàng giờ chỉ để làm báo cáo số liệu. Sếp cần một con số, tôi phải tự tìm. Một số liệu chưa khớp, tôi phải rà lại. Một báo cáo cần chỉnh, tôi lại ngồi làm đến tối. Ngày nghỉ điện thoại của tôi cũng phải để chế độ sẵn sàng để sếp có thể liên lạc bất cứ lúc nào. Tôi cũng khó có thể nghỉ liền quá ba ngày vì không được phép "biến mất" khỏi công việc quá lâu.

Đôi khi tôi không biết mình đang quản lý hay đang phục vụ mọi người?

Tôi phải làm hài lòng cấp trên, nhưng cũng phải giữ tinh thần cho cấp dưới. Phải thúc nhân viên nhưng không được khiến họ mất động lực. Phải bảo vệ nhân viên trước những yêu cầu chưa hợp lý, nhưng đồng thời cũng phải hoàn thành đúng yêu cầu của cấp trên. Một người ở giữa, tưởng như có quyền lực, nhưng thực tế lại là người phải nhận áp lực từ cả hai phía.

Khi phòng hoàn thành tốt chỉ tiêu, đó là thành tích chung, thậm chí được ghi nhận ở cấp cao hơn. Nhưng khi kết quả không đạt, câu hỏi lại là: "Phó phòng đã quản lý thế nào?". Tôi bắt đầu mất ngủ vì những chuyện trước đây vốn chẳng đáng để bận tâm. Sau 6 tháng, tôi bắt đầu nghĩ nghiêm túc về việc xin từ chức.

Có thể nhiều người sẽ cho rằng tôi thiếu bản lĩnh, mới làm quản lý đã muốn bỏ cuộc. Tôi không ngại làm việc. Tôi chỉ không muốn tiếp tục một vị trí mà trách nhiệm lớn hơn quyền hạn, áp lực lớn hơn quyền lợi và thời gian dành cho công việc lớn hơn thời gian dành cho chính mình.

Nếu được lựa chọn lại, có lẽ tôi sẽ trở về làm chuyên viên. Thu nhập có thể thấp hơn, chức danh không còn đẹp như trước, nhưng ít nhất khi hết giờ làm, tôi thực sự được nghỉ ngơi.

Ta Huy

  • 'Chuyên nghiệp khi có mặt 10 phút trước giờ làm'
  • Sếp bắt tôi phải có mặt 10 phút trước giờ làm
  • Tôi về muộn nhất văn phòng nhưng sếp không ghi nhận
  • Sếp không vừa mắt vì tôi đúng 17h đứng dậy đi về
  • Sếp giao việc lúc 9 giờ tối dù tôi không có nhu cầu kiếm tiền làm thêm
  • Lương 18 triệu nhưng 9 giờ tối vẫn bị sếp giao việc bất ngờ
Theo thông tin ghi nhận từ VnExpress, bài viết về 'Tôi chỉ muốn về làm nhân viên sau 6 tháng thăng chức 'sếp Phó'' đang thu hút sự chú ý của đông đảo độc giả. Bản tin phản ánh rõ diễn biến khi 'Hay mình xin từ chức, về làm nhân viên cho nhẹ đầu?', đó là thứ tôi nghĩ đến sau 6 tháng làm Phó phòng có tiếng mà chẳng có miếng, cung cấp nhiều góc nhìn thực tế cho bạn đọc. Thông tin chi tiết và góc nhìn chuyên môn tiếp tục được các bên phối hợp cập nhật đầy đủ đến độc giả.