Vợ kiếm tiền tốt hơn tôi. Tôi là người nấu nướng và lo phần lớn việc nhà. Điều đó chẳng có gì đáng nói, nhưng tôi rất khó chịu vì thói quen ăn uống mất kiểm soát của cô ấy.
Ngày còn hò hẹn, tôi từng rất thích vẻ ngoài đầy đặn và tính cách thoải mái của vợ. Cô ấy không bao giờ phàn nàn hay kiêng khem kham khổ để giữ dáng như nhiều cô gái khác.
Tôi khổ sở khi có người vợ ăn uống không kiểm soát (Ảnh minh họa: Knet).
Mỗi lần dạo phố, cô ấy luôn hào hứng thử những món ngon, ăn uống vô tư. Lúc đó, tôi chỉ mỉm cười nghĩ rằng, phụ nữ có tâm hồn ăn uống chắc chắn sẽ biết vun vén cho mâm cơm gia đình. Nhưng tôi đã lầm, một sai lầm phải trả giá quá lớn.
Bản chất thực sự của vợ tôi chỉ lộ rõ khi chúng tôi bước vào đời sống hôn nhân và đặc biệt là khi hai đứa con ra đời. Cậu con trai lớn của tôi năm nay lên 6 tuổi, còn con gái nhỏ vừa tròn 3 tuổi.
Lẽ ra, bản năng làm mẹ sẽ khiến người phụ nữ biết hy sinh, luôn muốn dành những điều tốt đẹp nhất, những miếng ngon nhất cho con mình. Nhưng với vợ tôi, điều đó hoàn toàn ngược lại. Trên mâm cơm gia đình, cô ấy luôn là người gắp đũa đầu tiên và mục tiêu luôn là những phần ngon nhất.
Có hôm, tôi mua được mẻ tôm sú ngon. Vừa bưng ra bàn, vợ tôi đã nhanh tay bóc liên tục năm, sáu con tôm to nhất, thịt dày nhất để bỏ vào bát mình, mặc kệ hai đứa trẻ đang trố mắt nhìn. Khi cậu con trai rụt rè thò đũa định gắp một con, cô ấy liền gạt đi: "Con ăn mấy con nhỏ kia kìa. Tôm to vỏ cứng lắm, con không nhai được đâu".
Nói rồi, cô ấy thản nhiên thưởng thức, để lại cho hai đứa trẻ những con tôm bé xíu, óp thịt. Tôi giận tím mặt, buông đũa nhắc khéo thì cô ấy gắt gỏng: "Anh làm sao thế? Trẻ con ăn gì chẳng được. Em đi làm cả ngày mệt nhọc, hao tâm tổn trí, cũng phải để em tẩm bổ lấy sức chứ".
Cái lý lẽ đi làm mệt nhọc cần tẩm bổ ấy liên tục được cô ấy mang ra làm tấm mộc đỡ đạn cho mọi thói quen ích kỷ của mình. Mọi thứ hoa quả đắt tiền, bánh trái ngon ngọt trong nhà, nếu tôi không cất kỹ chia phần cho các con, vợ tôi sẽ ăn sạch trong chớp mắt.
Cô ấy có thể vừa xem phim vừa ăn hết cả một hộp nho đắt đỏ mà không hề chừa lại cho các con lấy một quả. Khi tôi hỏi đến, cô ấy tỉnh bơ: "Em lỡ miệng ăn hết rồi, mai anh mua hộp khác cho con".
Sự thất vọng trong tôi ngày một lớn dần, tích tụ thành sự chán nản tột độ. Tháng trước, con gái nhỏ của tôi bị sốt cao li bì, nhiệt độ luôn ở mức gần 40 độ. Con bé mệt lả, quấy khóc và từ chối mọi loại thức ăn.
Suốt hai ngày liền, con chỉ uống được vài thìa sữa rồi lại nôn trớ. Xót con, tôi chạy xe giữa trưa nắng gắt, vòng vèo qua mấy con phố để tìm mua bằng được bát cháo chim câu hạt sen mà con bé vốn rất thích, hy vọng mùi vị quen thuộc sẽ dỗ dành được con ăn vài thìa để có sức uống thuốc.
Về đến nhà, tôi cẩn thận múc cháo ra chiếc bát nhỏ của con, thổi cho nguội bớt rồi để trên bàn ăn. Tôi bước vào phòng ngủ, vắt lại chiếc khăn chườm ấm trên trán cho con và bế con bé ra ngoài. Quá trình ấy chỉ diễn ra chưa đầy 5 phút.
Thế nhưng, khi bế con ra đến bàn ăn, đập vào mắt tôi là cảnh tượng khiến tôi tức giận vô cùng. Vợ tôi cắm cúi vét những muỗng cháo cuối cùng trong bát của con. Thấy tôi bế con ra, cô ấy ngẩng lên, quệt miệng, chép miệng khen ngợi: "Cháo anh mua ở đâu mà ngọt thịt thế. Em đói quá, thấy bát cháo để nguội tanh, sợ hỏng mất, phí của".
Tai tôi ù đi, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Tôi nhìn người đàn bà trước mặt, rồi lại cúi xuống nhìn đứa con gái đang lả đi vì sốt trên tay mình.
Cơn giận dữ bùng nổ, tôi gằn giọng: “Cô là mẹ kiểu gì vậy? Đến miếng ăn của đứa con đang ốm lả mà cô cũng tranh giành cho bằng được sao?”.
Thay vì hối lỗi, vợ tôi lập tức đứng phắt dậy, nước mắt nước mũi tèm lem, bắt đầu bài ca đóng vai nạn nhân: "Anh nói thế mà nghe được à? Có bát cháo thôi mà anh nhiếc móc tôi như kẻ trộm. Tôi đi làm cật lực mang tiền về cái nhà này, giờ ăn một bát cháo anh cũng xót xa, tính toán với tôi à? Anh là đồ đàn ông hẹp hòi!".
Cô ấy gào thét, khóc lóc ầm ĩ khiến con bé giật mình khóc thét lên. Tôi không buồn cãi lại nửa lời, bế con trở lại vào phòng. Đêm đó, tôi thức trắng. Nước mắt người đàn ông rơi xuống vì thương con và vì thương cho chính bản thân mình đã chọn lầm vợ.
Vấn đề ở đây chưa bao giờ là bát cháo, đĩa tôm hay hộp quả. Vấn đề là sự ích kỷ tàn nhẫn, là sự thiếu vắng tình mẫu tử và lòng trắc ẩn của vợ tôi. Một người mẹ sẵn sàng tranh giành miếng ăn với đứa con đang ốm đau thì làm sao tôi có thể trông cậy cô ấy sẽ dạy dỗ, yêu thương và hy sinh vì chúng trong suốt quãng đời dài rộng phía trước?
Tôi dọn ra ngoài phòng khách ngủ, hạn chế tối đa việc chạm mặt và giao tiếp với vợ. Mỗi lần nhìn thấy cô ấy thản nhiên ngồi gắp những miếng thức ăn ngon nhất trên bàn, tôi chán chường và tuyệt vọng.
Tôi muốn giải thoát cho chính mình và các con khỏi người đàn bà vô tâm này. Nếu tiếp tục duy trì hôn nhân, tôi e rằng tâm hồn của các con tôi sẽ bị bào mòn bởi sự ích kỷ lạnh lùng của mẹ chúng. Tôi phải làm gì để bảo vệ những đứa trẻ vô tội của mình đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!