Bỏ qua điều hướng

Vợ biết chuyện nhưng anh không chịu buông tha tôi

Vợ biết chuyện nhưng anh không chịu buông tha tôi
Nguồn ảnh: VnExpress

Anh tìm đủ lý do để gặp tôi, khi thì hỏi việc, khi lại nhờ chuyển tài liệu, lúc chờ ở hành lang chỉ để nói vài câu.

Tôi 29 tuổi, độc thân, đang làm việc tại một công ty ở Hà Nội. Tôi từng nghĩ cuộc sống của mình khá bình yên: sáng đi làm, tối về căn phòng trọ nhỏ, cuối tuần gặp vài người bạn hoặc nằm nhà xem phim. Tôi không có ý định chen vào gia đình của bất kỳ ai, càng không nghĩ có ngày mình lại rơi vào một mối quan hệ khiến bản thân mệt mỏi. Anh hơn tôi vài tuổi, là đồng nghiệp cùng phòng, có vợ và hai con. Trong công việc, anh khá cọc tính, nói chuyện đôi khi khó nghe nhưng lại rất chu đáo. Ban đầu tôi chỉ xem anh như các đồng nghiệp khác.

Minh họa AI

Minh họa AI

Tôi sống một mình nên có khá nhiều việc chẳng biết nhờ ai. Hôm xe máy bị hỏng giữa đường, anh đến giúp. Lần tôi chuyển sang phòng trọ mới, anh cũng hỗ trợ nhiều. Có hôm máy tính bị lỗi, anh ngồi lại gần một tiếng để xử lý cho tôi. Tôi cũng không nghĩ gì nhiều khi thi thoảng anh lại mua cho tôi cơm trưa, anh bảo tiện công đặt ship thì đặt luôn cho tôi. Rồi sự quan tâm ấy ngày càng nhiều, anh hỏi thăm tôi thường xuyên hơn. Tôi biết anh có gia đình, vì vậy từng tự nhắc mình phải giữ khoảng cách, thế nhưng tôi đã không đủ tỉnh táo.

Có lẽ tôi không yêu anh theo cách người ta vẫn nói về tình yêu. Tôi biết mình bị cuốn vào cảm giác được một người đàn ông quan tâm, chăm sóc. Tôi sống một mình nhiều năm nên những điều tưởng rất nhỏ ấy lại khiến tôi mềm lòng. Có những hôm đi làm về muộn, anh nhắn tin dặn tôi chú ý giữ sức khỏe, còn nói sống một mình thì cũng phải biết chăm sóc bản thân. Tôi đã sai từ lúc bắt đầu coi sự quan tâm của một người đàn ông có gia đình là thứ mình có quyền đón nhận. Đến khi nhận ra mọi chuyện đã đi quá xa, tôi bắt đầu sợ. Tôi sợ chính mình, sợ những gì đang xảy ra và sợ một ngày người tổn thương không chỉ là tôi và anh. Cuối cùng, vợ anh biết chuyện.

Chị đến gặp tôi nhưng không làm ầm ĩ gì, ngược lại với suy nghĩ của tôi, chị rất bình tĩnh. Tôi vừa khóc vừa xin lỗi, bảo biết mình sai và chỉ mong chị cho một cơ hội để kết thúc tất cả. Chị không phải người phụ nữ dễ mềm lòng, hỏi tôi rất nhiều chuyện rồi mới nói rằng sẽ tha thứ, nhưng đó là lần cuối cùng chị chấp nhận chuyện này. Tôi vẫn nhớ câu chị nói hôm ấy: "Chị tha thứ cho em không có nghĩa là em được phép bước vào gia đình chị thêm một lần nào nữa".

Sau đó, chị và tôi lại có một mối quan hệ rất khó gọi tên. Chị hiểu chồng mình, biết anh nóng tính, biết anh hay nói những lời khiến người khác mềm lòng rồi lại tìm cách quay lại. Chị còn nói thẳng rằng một phần lỗi thuộc về anh chứ không phải chỉ riêng tôi. Chị bảo tôi phải mạnh mẽ, thậm chí nếu cần thì phải lạnh lùng và dứt khoát hơn. Tôi tưởng mọi chuyện sẽ kết thúc nhưng anh không chịu buông.

Ở công ty, anh tìm đủ lý do để gặp tôi, khi thì hỏi công việc, khi lại nhờ tôi chuyển tài liệu, lúc lại đứng chờ ở hành lang chỉ để nói vài câu. Tôi tránh anh, anh càng tìm cách tiếp cận. Có hôm tôi cố tình ở lại phòng làm việc đến muộn để tránh chạm mặt, anh vẫn nhắn tin hỏi tôi đang ở đâu. Tôi không trả lời. Sau đó điện thoại tôi liên tục có cuộc gọi nhỡ. Tôi đã nói rõ rằng tôi không muốn tiếp tục liên quan gì đến anh, mong anh quay về với vợ con và để tôi trở lại cuộc sống trước đây. Dường như tôi càng lạnh lùng, anh càng cố tìm cách kéo tôi trở lại.

Trong khi đó, vợ anh thường xuyên hỏi tôi tình hình. Chị không còn trách móc nhưng sự cảnh giác khiến tôi cảm thấy mình lúc nào cũng bị theo dõi. Tôi hiểu tại sao chị phải làm vậy nhưng thực sự mệt. Một bên là người đàn ông không chịu chấm dứt, một bên là người vợ luôn lo sợ chồng mình lại mắc sai lầm, còn tôi ở giữa ngày nào cũng phải nghĩ xem làm sao để không phát sinh thêm chuyện. Tôi nhớ cuộc sống cũ của mình đến mức nhiều lúc chỉ muốn nghỉ việc.

Tôi nhớ những buổi tối tan ca một mình, về phòng tự nấu ăn rồi nghỉ ngơi. Tôi biết mình từng sai, không đổ lỗi cho anh, cũng không muốn biến mình thành nạn nhân. Tôi đã nhận được sự tha thứ từ vợ anh, giờ không muốn làm gì khiến gia đình anh tổn thương. Tôi đang nghiêm túc tính đến chuyện nghỉ việc nếu anh cứ làm phiền. Thế nhưng tôi vẫn băn khoăn, liệu mình có đang quá yếu đuối khi cứ để anh làm phiền? Tôi phải làm sao đây?

Hồng Hạnh

Theo thông tin ghi nhận từ VnExpress, bài viết về 'Vợ biết chuyện nhưng anh không chịu buông tha tôi' đang thu hút sự chú ý của đông đảo độc giả. Bản tin phản ánh rõ diễn biến khi anh tìm đủ lý do để gặp tôi, khi thì hỏi việc, khi lại nhờ chuyển tài liệu, lúc chờ ở hành lang chỉ để nói vài câu, cung cấp nhiều góc nhìn thực tế cho bạn đọc. Thông tin chi tiết và góc nhìn chuyên môn tiếp tục được các bên phối hợp cập nhật đầy đủ đến độc giả.