Tôi năm nay 42 tuổi, làm chủ một cửa hàng kinh doanh nhỏ. Tuy không thể gọi là giàu có nhưng kinh tế có thể coi là ổn.
Tôi và vợ cũ ly hôn 3 năm trước vì hai vợ chồng càng ngày càng lộ rõ quan điểm sống khác nhau, không tìm được tiếng nói chung. Vợ cũ trẻ hơn tôi 10 tuổi, luôn có quan điểm “sống là phải biết hưởng thụ”. Cô ấy thích đi du lịch, mua sắm, hội hè nhưng lại lơ là việc chăm con, không biết vun vén gia đình. Dù là ở vai trò làm vợ hay làm mẹ, cô ấy đều không chu toàn.
Chúng tôi cưới nhau khi cô ấy còn là sinh viên năm 2 và lỡ dính bầu. Vì vợ ít tuổi hơn mình khá nhiều, những năm đầu hôn nhân tôi đã cố bao dung cho cô ấy, cứ nghĩ dần dần cô ấy sẽ trưởng thành. Nhưng rồi sau 10 năm chung sống và đã có 2 con, tôi nhận ra, tính cách của một người rất khó thay đổi. Nếu vợ đã muốn rong chơi không vướng bận, tôi đành trả cho cô ấy hai chữ “tự do”.
Sau khi ly hôn, con gái lớn chọn ở với mẹ, tôi nuôi con trai nhỏ. Vì con gái đã 10 tuổi, hiểu chuyện nên tôi tôn trọng lựa chọn của con, chứ thực lòng, tôi vẫn không yên tâm khi để con sống với mẹ.
Vợ cũ không yêu cầu chu cấp thêm, nhưng con gái cần gì chỉ cần nhắn bố, tôi lập tức chuyển khoản. Tôi nghĩ, mình đã không thể giữ cho con một mái ấm trọn vẹn thì sẽ bù đắp bằng những cách khác. Tôi chỉ muốn con hiểu, dù không ở chung nhà, nhưng khi con cần vẫn sẽ luôn có bố.
Tôi lập tức hủy hôn khi phát hiện hành động của vợ sắp cưới (Ảnh minh họa: Freepik).
Cách đây một năm, tôi bước vào mối quan hệ mới với Lam. Cô ấy 35 tuổi, chưa kết hôn lần nào. Lý do cô ấy lấy chồng muộn là do lớn lên trong gia đình không hạnh phúc nên không có niềm tin vào hôn nhân. Cho đến khi gặp tôi, cô ấy mới nghĩ đến chuyện lập gia đình.
Sau một thời gian tìm hiểu, tôi thấy Lam khác với vợ cũ. Lam biết tiết kiệm, thích dọn dẹp, nấu nướng, là kiểu phụ nữ thích chăm chút gia đình. Điều khiến tôi cảm kích nhất là cô ấy tỏ ra rất quý mến, yêu chiều cậu con trai của tôi.
Đối với bố mẹ tôi, Lam cũng rất biết cách lấy lòng. Mẹ khuyên tôi: “Nếu gặp người phù hợp thì nên kết hôn. Dù sao con cũng còn trẻ, không thể sống cảnh gà trống nuôi con cả đời. Một ngôi nhà rất cần bàn tay của người phụ nữ”. Mong muốn của bố mẹ cũng là suy nghĩ của tôi.
Vài tháng trước, gia đình tôi có đến nhà Lam thưa chuyện, tiếp đó là làm lễ đính hôn. Mẹ tôi đã đi coi ngày, chỉ có ngày vào tháng cuối năm là đẹp nhất nên ấn định sẽ tổ chức cưới vào cuối năm nay.
Sau khi đính hôn, Lam dọn về nhà tôi ở để tiện chăm sóc bố con tôi. Tôi thấy không có vấn đề gì. Dù gì, chúng tôi cũng là vợ chồng sắp cưới. Nếu cô ấy không ngại, tôi cũng không thấy có vấn đề. Về cơ bản thì mọi chuyện đang vô cùng tốt đẹp, cho đến một buổi chiều, lúc tôi chuẩn bị tan làm thì vợ cũ gọi điện.
Tôi vừa bắt máy, vợ cũ đã lớn tiếng gay gắt: “Lúc ly hôn tôi đã nói mỗi người nuôi một đứa thì tôi không cần anh chu cấp. Chính anh nói với con gái là cần gì cứ nhắn bố. Vậy mà nay con nhắn tin xin anh mua một chiếc xe đạp mới, anh lại nói những lời khiến con bé tổn thương như vậy. Con bé khóc từ sáng tới giờ. Vì anh sắp lấy vợ mới nên đến con cũng không cần nữa phải không?”.
Cô ấy nói một hơi rồi tức tối tắt máy khiến tôi ngỡ ngàng. Tôi mở điện thoại ra, trong hộp thư của tôi và con gái không có tin nhắn mới nào. Con gái nhắn tin xin mua xe đạp mới bao giờ, tôi có đọc được đâu.
Vì không hiểu nguồn cơn, tôi đi thẳng đến nhà vợ cũ gặp con. Sau khi nghe bố giải thích, con bé chìa điện thoại ra cho tôi xem. Đúng là sáng sớm, con bé có xin tôi mua một chiếc xe đạp để đi học. Lâu nay, vì trường gần nhà nên con vẫn đi bộ. Nhưng bạn bè đã đi xe đạp hết, con bé không có bạn đi cùng nên muốn có xe.
Ngay dưới tin nhắn của con là tin nhắn trả lời: “Là mẹ xui con nhắn đúng không? Mẹ đã nhận nuôi con thì phải lo cho con, bố chỉ lo cho em thôi chứ. Từ nay, con cần gì thì cứ bảo mẹ, đừng nhắn cho bố nữa”.
Đúng là tin nhắn gửi đi từ điện thoại của tôi nhưng tôi không nhắn, vậy thì chỉ có một người làm việc này. Tôi xin lỗi con gái, nói rằng ai đó cầm điện thoại nên nghịch ác ý thôi, đợi mai tôi tan làm sẽ dẫn con đi mua xe đạp mới.
Tôi giận đến mức chỉ muốn bay ngay về nhà. Chắc chắn là Lam đã nhắn trả lời, sau đó xóa hết tin nhắn đi như xóa hết dấu vết việc làm tồi tệ của mình. Tại sao cô ấy có thể nói những lời như vậy với một đứa trẻ? Sao cô ấy có thể đối xử như vậy với con gái của tôi?
Khi tôi hỏi chuyện này, Lam lộ vẻ bối rối nhưng không chối. Cô ấy nói: “Em nói như vậy đâu có gì sai. Dù gì, con cái đã chia đôi, mỗi người nuôi một đứa, sao anh còn phải lo cho đứa lớn? Em sắp là vợ anh, em muốn sau này mọi chuyện rạch ròi. Anh đã lo cho một đứa thì thôi đứa kia. Sau này còn con chúng ta nữa, thóc đâu mà đãi gà rừng”.
Tôi nhìn Lam, không tin nổi vào tai mình. Người phụ nữ luôn nói rằng yêu tôi và sẽ thương cả con của tôi, nay lại ví con gái tôi là “gà rừng”. Hóa ra, đằng sau sự khéo léo giả tạo ấy là sự ích kỷ đến đắng lòng. Cô ấy chưa làm vợ tôi đã muốn chia cắt bố con tôi, muốn coi con gái tôi là người ngoài.
Sự thất vọng trào dâng khiến tôi không kìm nổi mà thốt lên: “Em yên tâm, sẽ không có "sau này”. Em nên lấy một người đàn ông độc thân không vướng bận. Em không hợp để làm mẹ kế đâu”. Cô ấy khóc lóc, phân trần nhưng lòng tôi đã quyết, không hề do dự.
Mấy ngày trước, con gái rụt rè nhìn tôi hỏi: “Bố không cưới vợ nữa à? Tại con à?”. Tôi ôm con gái vào lòng, nhẹ xoa mái tóc mềm của con mà nói: “Tất nhiên là không phải tại con, mà là vì cô ấy đã khiến con buồn. Bố không thích những người khiến con gái bố buồn".
Bố mẹ tôi rất phiền lòng vì chuyện này. Họ nói tôi quá vội vàng, ai chẳng có lúc cư xử thiếu suy nghĩ, cớ sao lại nhất quyết hủy hôn chỉ vì một dòng tin nhắn. Nhưng tôi nghĩ rồi, ai muốn nói sao cũng được. Tôi thà sống độc thân cả đời, còn hơn nhìn thấy con mình buồn tủi cả đời.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.