Bỏ qua điều hướng

5 phút cuối của nữ sinh và hai bàn tay trên sông

5 phút cuối của nữ sinh và hai bàn tay trên sông
Nguồn ảnh: VnExpress

Khoảng 5 phút sau cuộc gọi cuối cùng, nữ sinh 18 tuổi biến mất tại nơi làm thêm; thi thể không còn hai bàn tay của cô gái được tìm thấy ở công trường sáng hôm sau.

Sáng 8/3/2001, thi thể một nữ sinh trung học được phát hiện tại tầng hầm một tòa nhà đang xây dựng ở Yeongdong, tỉnh Chungcheongbuk-do. Hiện trường không có dấu hiệu vật lộn và chỉ có rất ít máu. Đồ đạc cá nhân của nữ sinh còn nguyên, tiền bạc không bị lấy đi.

Thứ duy nhất biến mất là hai bàn tay của cô gái.

Nạn nhân được xác định là Jeong So-yun, 18 tuổi, tử vong do bị siết cổ. Tối xảy ra án mạng, So-yun làm thêm tại một cửa hàng phụ kiện. Lần cuối cô được nhìn thấy trong cửa hàng là vào 20h20.

15 phút sau, lúc 20h35, cửa hàng nhận được một cuộc điện thoại nhưng không ai nhấc máy. Điều này bất thường bởi So-yun lẽ ra vẫn phải có mặt ở đó để nghe điện thoại. Vì vậy, cảnh sát cho rằng vụ án nhiều khả năng xảy ra không lâu sau 20h20.

Do cửa hàng không có camera an ninh và cũng không có nhân chứng trực tiếp, việc xác định diễn biến trong khoảng thời gian này trở thành một trong những khó khăn lớn nhất của cuộc điều tra.

Hai bàn tay trôi trên sông

Ngày hôm sau, 9/3, một người đàn ông nhìn thấy hai vật thể màu trắng nổi trên mặt sông cách hiện trường phát hiện thi thể 300 m. Ông nhận ra đó là hai bàn tay nhưng ban đầu chỉ nghĩ có thể là tay của một con búp bê hoặc ma-nơ-canh. Tuy nhiên, linh cảm có điều bất thường khiến ông gọi cảnh sát.

Kết quả giám định xác nhận đó là tay người, ADN trùng khớp với So-yun.

Nơi phát hiện hai bàn tay của nạn nhân (khoanh tròn). Ảnh: SBS

Nơi phát hiện hai bàn tay của nạn nhân (khoanh tròn). Ảnh: SBS

Khi đó, cảnh sát chỉ có ba manh mối đáng chú ý: một chiếc rìu được tìm thấy tại hiện trường, dính máu của So-yun; dấu giày trên cổ nạn nhân; và một chiếc bút được phát miễn phí trong chương trình quảng bá của một hãng ôtô.

Cảnh sát thu hẹp diện nghi vấn vào những người có quyền tiếp cận công trường, bởi cho rằng người ngoài khó có khả năng tự ý vào khu vực đang xây dựng, đặc biệt vào ban đêm.

Công nhân xây dựng họ Lee bị thẩm vấn vì đã phát hiện thi thể So-yun trong hoàn cảnh đáng ngờ.

Hôm đó, Lee đi làm muộn, nhưng trước khi ông đến, không ai khác phát hiện thi thể. Cảnh sát nhận thấy trên tay Lee có những vết xước giống vết móng tay, như thể từng bị ai đó cào cấu. Bên cạnh đó, dấu giày được phát hiện trên cổ So-yun cũng có hoa văn tương đối giống với phần đế giày của Lee.

Tuy nhiên, cảnh sát không loại trừ khả năng những vết xước trên tay Lee xuất phát từ một nguyên nhân khác, dấu giày cũng không trùng khớp. Do thiếu bằng chứng, Lee chưa bao giờ bị bắt.

Không có thêm manh mối, vụ án dần bế tắc.

Những người đàn ông đáng ngờ

Nhiều năm sau, khi chương trình truyền hình Unanswered Questions thực hiện một tập phim tài liệu về vụ án, một nhân chứng đã chủ động liên hệ với ê-kíp sản xuất.

Thời điểm So-yun bị sát hại, nhân chứng này mới 10 tuổi. Cô đang đi về phía ôtô của mẹ thì một người đàn ông lạ mặt tiến đến hỏi đường tới nhà vệ sinh gần nhất. Bất ngờ, người đàn ông túm lấy cô. Tiếng kêu cứu của cô khiến một người trong cửa hàng gần đó chú ý. Khi người đàn ông buông tay, cô chạy về phía ôtô của mẹ.

Ngay sau đó, cô nhận thấy người đàn ông đó bước vào cửa hàng để nói chuyện với một phụ nữ rồi cả hai cùng rời đi. Một lúc sau, nhân chứng nghe tiếng hét, rồi nhìn thấy người đàn ông quay trở lại, trên tay cầm chiếc túi nylon màu đen.

Do sự việc đã xảy ra từ nhiều năm trước, nhân chứng phải thực hiện liệu pháp thôi miên để xác định có thể nhớ được khuôn mặt người đàn ông hay không. Đáng tiếc, cô không thể nhớ ra.

Thi thể nạn nhân được phát hiện dưới tầng hầm tòa nhà đang xây dựng. Ảnh: SBS

Thi thể nạn nhân được phát hiện dưới tầng hầm tòa nhà đang xây dựng. Ảnh: SBS

Ê-kíp Unanswered Questions rà soát danh sách những công nhân từng được cảnh sát thẩm vấn và phát hiện một người đàn ông họ Kim chưa bao giờ bị nhắm đến. Kim được miễn thẩm vấn vì vấn đề sức khỏe và đã đến Busan đúng ngày cảnh sát thẩm vấn những công nhân khác.

Khi ê-kíp tìm đến nhà, ông Kim đồng ý trả lời phỏng vấn. Ông nói: "Tôi không thể tưởng tượng nổi một người lại bắt cóc rồi cưỡng hiếp một cô gái".

Nhận thấy câu trả lời này kỳ lạ, nhân viên hỏi tại sao ông lại cho rằng mục đích của vụ việc là cưỡng hiếp. Ông Kim đáp rằng đó thường là điều xảy ra khi các cô gái bị bắt cóc. Tuy nhiên, So-yun không bị cưỡng hiếp.

Nhà sản xuất nhận thấy ông Kim bắt đầu run rẩy vì căng thẳng khi được hỏi về câu nói trên. Nhưng sau ba lần phỏng vấn, họ cho rằng có thể ông Kim không phải hung thủ.

5 phút thay đổi hướng điều tra

Năm 2018, SBS News phối hợp với chương trình Unanswered Questions điều tra lại vụ án và phát hiện thêm những nghi phạm mới. Họ cho rằng có khả năng ngay từ đầu, cảnh sát đã thu hẹp phạm vi nghi vấn quá sớm và đáng lẽ cần điều tra kỹ hơn những người bạn của So-yun.

Một người bạn của nữ sinh, họ Hwang, đã gọi điện cho So-yun vào khoảng 20h30. Điều này đồng nghĩa Hwang là người cuối cùng liên lạc với cô.

Đến 20h35, khi điện thoại trong cửa hàng đổ chuông, So-yun không bắt máy. Khoảng thời gian nghi vấn vì thế được thu hẹp từ 15 phút xuống chỉ còn 5 phút. Chuyện gì đó hẳn đã xảy ra trong khoảng thời gian ngắn ngủi này.

Khi cuộc điều tra bắt đầu, Hwang rời khỏi khu vực sinh sống và nghỉ học. Hành động này được cho là đáng ngờ.

Hwang từng có tình cảm với So-yun và liên tục tìm cách khiến cô đáp lại. Nếu So-yun nhiều lần từ chối Hwang, đây có thể là động cơ khiến nam sinh này muốn làm hại cô. Tuy nhiên, cảnh sát không tìm được bằng chứng liên quan đến Hwang.

Park, một người bạn khác của So-yun, cũng lọt vào diện nghi vấn. Người này từng đăng những bài viết kỳ lạ trên mạng liên quan đến vụ sát hại So-yun và nghỉ học vài ngày sau cái chết của nữ sinh. Nhưng cũng giống Hwang, dù hành vi của Park khá bất thường, cảnh sát không thể tìm thấy bằng chứng buộc tội anh ta.

Người bạn thứ ba là Kim. Sau khi tin So-yun bị sát hại được công bố, Kim bỏ học, đổi tên và hoàn toàn cắt liên lạc với mọi người.

Những thay đổi bất thường của ba người này khiến họ trở thành những hướng điều tra đáng chú ý, nhưng không có bằng chứng đủ mạnh để xác định bất kỳ ai là hung thủ.

Đến nay, hơn 25 năm trôi qua, câu hỏi về kẻ đã sát hại So-yun và lý do hắn chặt bỏ hai bàn tay của cô vẫn chưa có lời giải. Gia đình nạn nhân vẫn phải sống trong đau khổ với một bí ẩn chưa được làm sáng tỏ.

Tuệ Anh (theo SBS News, Unanswered Questions)

Sáng 8/3/2001, tại tầng hầm một tòa nhà đang xây dựng ở Yeongdong, tỉnh Chungcheongbuk-do, người ta phát hiện thi thể một nữ sinh trung học. Nạn nhân là Jeong So-yun, 18 tuổi, tử vong do bị siết cổ, trong khi hiện trường gần như không cho thấy dấu hiệu vật lộn rõ ràng. Đồ đạc cá nhân và tiền bạc vẫn còn nguyên, nhưng hai bàn tay của cô gái đã biến mất, tạo nên một trong những chi tiết ám ảnh nhất vụ án. Tối hôm trước, So-yun làm thêm tại một cửa hàng phụ kiện, nơi cô được nhìn thấy lần cuối vào khoảng 20h20. Khoảng 15 phút sau, lúc 20h35, cửa hàng nhận một cuộc điện thoại nhưng không ai nhấc máy, điều bất thường vì So-yun lẽ ra vẫn đang làm việc. Từ khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, cảnh sát nhận định án mạng nhiều khả năng xảy ra không lâu sau 20h20, nhưng thiếu camera và nhân chứng trực tiếp. Sáng 9/3, cách nơi phát hiện thi thể khoảng 300 m, một người đàn ông nhìn thấy hai vật thể màu trắng nổi trên mặt sông. Ban đầu, ông nghĩ đó có thể là tay búp bê hoặc ma-nơ-canh, nhưng cảm giác bất thường khiến ông gọi cảnh sát để kiểm tra. Giám định sau đó xác nhận hai vật thể là tay người, ADN trùng khớp với So-yun, mở ra thêm một hướng điều tra đầy bí ẩn. Khi ấy, cảnh sát tập trung vào ba dấu vết đáng chú ý gồm chiếc rìu dính máu nạn nhân, dấu giày trên cổ cô và một chiếc bút quảng bá. Do cho rằng người ngoài khó tự ý vào công trường ban đêm, điều tra viên thu hẹp diện nghi vấn vào những người có quyền tiếp cận khu vực này. Công nhân xây dựng họ Lee nhanh chóng bị chú ý vì ông là người phát hiện thi thể trong một hoàn cảnh khiến cảnh sát cảm thấy đáng ngờ. Hôm đó, Lee đi làm muộn, nhưng trước khi ông xuất hiện, dường như không ai khác phát hiện thi thể So-yun tại tầng hầm. Trên tay Lee có những vết xước giống dấu móng tay, còn phần đế giày của ông có hoa văn tương đối giống dấu giày trên cổ nạn nhân. Tuy nhiên, cảnh sát không thể chứng minh các vết xước liên quan vụ án, dấu giày cũng không trùng khớp hoàn toàn, nên Lee chưa từng bị bắt. Không có thêm bằng chứng đủ mạnh, cuộc điều tra dần rơi vào bế tắc, còn câu hỏi về năm phút cuối cùng của So-yun vẫn không có lời giải. Nhiều năm sau, chương trình truyền hình Unanswered Questions thực hiện một tập phim về vụ án, rồi nhận được liên hệ từ một nhân chứng từng chứng kiến sự việc. Khi án mạng xảy ra, nhân chứng mới 10 tuổi, đang đi về phía ôtô của mẹ thì một người đàn ông lạ mặt bất ngờ tiến đến hỏi đường. Người đàn ông túm lấy cô bé, khiến cô kêu cứu và thu hút sự chú ý của một người trong cửa hàng gần đó. Sau khi buông tay, ông ta bước vào cửa hàng nói chuyện với một phụ nữ, rồi cả hai cùng rời đi, trước khi cô bé nghe thấy tiếng hét. Một lúc sau, người đàn ông quay lại với chiếc túi nylon màu đen, nhưng nhiều năm trôi qua khiến nhân chứng không thể nhớ rõ khuôn mặt. Ê-kíp chương trình đã rà soát danh sách công nhân từng được cảnh sát thẩm vấn và phát hiện người họ Kim chưa bao giờ bị đưa vào diện nghi vấn. Kim được miễn thẩm vấn vì vấn đề sức khỏe, đồng thời đến Busan đúng ngày cảnh sát làm việc với những công nhân khác tại công trường. Khi được tìm đến nhà, ông đồng ý trả lời, nhưng câu nói về khả năng một cô gái bị bắt cóc rồi cưỡng hiếp khiến nhân viên đặt câu hỏi.