Tôi năm nay 60 tuổi, sống tại Hà Nội. Nhìn cuộc sống hiện tại, có lẽ nhiều người cho rằng tôi… liều khi quyết định ly hôn ở tuổi này. Nhưng với tôi, đây không phải quyết định được đưa ra trong một ngày. Tôi đã mất 30 năm để đi đến hôm nay.
Ngày mới cưới, tôi từng nghĩ chồng gia trưởng một chút cũng không sao. Hai vợ chồng cùng đi làm, cùng cố gắng vun vén, sau này có con rồi mọi thứ sẽ thay đổi. Nhưng tôi đã nhầm.
60 tuổi, tôi bỏ cuộc hôn nhân 30 năm để sống cho mình (Ảnh minh họa: Getty Images).
Cả hai đều đi làm nhưng việc nhà mặc nhiên thuộc về tôi. Sáng tôi dậy sớm nấu ăn, gọi các con thức dậy, chuẩn bị đồ đạc rồi đưa chúng đi học trước khi đến cơ quan. Chiều tan làm, tôi ghé chợ rồi về nấu cơm, giặt giũ, dọn dẹp.
Có hôm công việc bận, tôi về đến nhà khi trời đã tối. Vừa đặt túi xuống, câu đầu tiên chồng hỏi thường là “Cơm nước thế nào?”. Tôi từng mong ông ấy hỏi một câu: “Hôm nay em có mệt không?”. Nhưng suốt nhiều năm, tôi gần như không nghe thấy câu ấy.
Tôi từng nhẹ nhàng đề nghị chồng chia sẻ việc nhà. “Em cũng đi làm cả ngày, anh phụ em một chút được không?”. Ông ấy đáp tỉnh bơ: “Tôi đi làm về cũng mệt. Việc nhà có đáng bao nhiêu đâu mà bà cứ kể công”. Tôi nghe rồi lại thôi.
Có lần, trời mưa tầm tã, tôi về đến nhà thì người ướt sũng. Nghe tiếng cửa mở mà chồng không chạy ra dắt xe cho vợ, cũng không giúp vợ cất túi hay lấy cái khăn lau tóc.
Một lần khác, tôi sốt cao, người mệt lả. Chiều hôm ấy, nhìn chồng ngồi xem tivi, tôi cố nói: “Anh rửa giúp em mấy cái bát rồi nấu cơm cho các con nhé. Hôm nay em mệt quá!”. Ông ấy chỉ đáp: “Việc đàn bà thì đàn bà làm. Mệt nằm một lúc rồi hết”. Tôi không cãi, lặng lẽ đi vào bếp rửa bát.
Đứng trước chậu bát, nước mắt tôi cứ chảy. Tôi không khóc vì phải làm việc khi đang ốm. Tôi khóc vì trong lúc mình yếu nhất, người bên cạnh vẫn không có hành động chia sẻ...
30 năm hôn nhân của tôi có rất nhiều ngày như thế. Không có một biến cố quá lớn, chỉ là vô số chuyện nhỏ tích tụ theo thời gian. Một câu nói lạnh lùng, một lần mặc kệ, một bữa cơm tôi tự lo khi đang mệt… Từng chút một, tôi nhận ra mình cô đơn ngay trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Tôi từng nghĩ đến ly hôn khi các con còn nhỏ. Nhưng rồi tôi lại sợ. Tôi sợ con tổn thương, sợ bố mẹ hai bên buồn, sợ người ngoài dị nghị và cũng sợ mình không đủ khả năng tự lo cho cuộc sống.
Thế là tôi tiếp tục. Tôi dành tiền mua sách, đóng học phí cho con thay vì mua quần áo cho mình. Bạn bè rủ đi chơi, tôi từ chối vì nghĩ ở nhà còn bao nhiêu việc. Những sở thích riêng của tôi cứ ít dần rồi biến mất lúc nào không hay.
Cuộc sống của tôi xoay quanh chồng, con và gia đình. Cho đến khi con út tốt nghiệp đại học, đi làm và bắt đầu cuộc sống riêng. Một buổi tối, tôi ngồi một mình trong căn bếp quen thuộc rồi bất chợt tự hỏi: “Nếu các con không còn cần mình chăm sóc từng bữa ăn, mình sẽ sống thế nào?”.
Nhìn lại 30 năm, tôi nhận ra mình đã luôn chờ chồng thay đổi. Nhưng có lẽ người cần thay đổi lúc này là tôi. Tôi phải tự quyết định cuộc đời mình.
Sau nhiều tháng cân nhắc, tôi nói với chồng chuyện ly hôn. Ban đầu, ông ấy tưởng tôi chỉ giận dỗi. Đến khi thấy tôi đã chuẩn bị nghiêm túc, ông ấy mắng: “60 tuổi rồi còn ly hôn. Già rồi ai thèm lấy bà?”.
Tôi nhìn chồng vài giây rồi cười. Tôi không tranh luận. Bởi tôi hiểu, ông ấy vẫn nghĩ phụ nữ ly hôn là phải tìm một người đàn ông khác. Còn tôi, ở tuổi 60, điều tôi cần không phải một cuộc tình mới. Tôi chỉ muốn được sống cuộc đời của mình.
Dù con cái, anh em khuyên nhủ, ngăn cản, tôi vẫn quyết ly hôn. Sau khi hoàn tất thủ tục và giải quyết chuyện tài sản, tôi dọn ra ở riêng.
Ngày đầu tiên trong căn nhà mới, tôi thức dậy từ rất sớm theo thói quen. Tôi định xuống bếp chuẩn bị bữa sáng thì chợt nhớ: Mình không cần phải làm điều đó nữa. Tôi pha một cốc cà phê, ngồi bên cửa sổ và thấy lòng nhẹ đi rất nhiều.
Từ đó, tôi bắt đầu làm những điều trước đây luôn trì hoãn. Tôi mua chiếc xe mình thích từ lâu, tập thể dục, gặp bạn bè và đăng ký những chuyến đi mà trước kia chỉ dám nghĩ đến.
Có lần, tôi rủ hai người bạn thân đi du lịch vài ngày. Ba người phụ nữ tóc đã điểm bạc cùng bắt xe đến một vùng biển, sáng ngắm bình minh, chiều tìm một quán nhỏ ăn bát bún hải sản nóng. Tối đến, chúng tôi kể cho nhau nghe chuyện ngày trẻ, những kỷ niệm tuổi thanh xuân nhiều hoài bão rồi cùng tiếc, cùng cười.
Tôi chợt nhận ra, hạnh phúc đôi khi không phải điều gì quá lớn. Có thể chỉ là sáng thức dậy trong một căn nhà yên tĩnh, mệt thì được nghỉ, muốn đi đâu thì đi và không còn phải sống theo ánh mắt hay sự hài lòng của một người khác.
Các con ban đầu cũng lo mẹ sẽ buồn. Tôi nói với chúng: “Mẹ không cần các con đứng về phía ai. Mẹ chỉ mong các con hiểu rằng mẹ đang ổn”. Nhìn các con trưởng thành, có công việc và cuộc sống riêng, tôi càng tin rằng quyết định của mình không phải là bỏ mặc gia đình. Tôi chỉ đang trả lại cho bản thân phần đời mà mình đã bỏ quên quá lâu.
Nhiều người nói 60 tuổi mới ly hôn là quá muộn. Tôi không phủ nhận. Nếu được lựa chọn lại, có lẽ tôi đã không chờ đến hôm nay. Nhưng tôi không tiếc.
Tôi không biết sau này mình có gặp một người phù hợp hay không và cũng không còn quá quan tâm đến điều đó. Tôi chỉ mong có sức khỏe, có bạn bè, có thời gian làm những điều mình thích và mỗi sáng thức dậy thấy lòng thanh thản.
Tôi từng nghĩ ly hôn là mất đi một gia đình. Sau 30 năm, tôi mới hiểu, đôi khi bước ra khỏi một cuộc hôn nhân không phải để tìm một người khác, mà là để tìm lại chính mình… Tôi suy nghĩ như vậy có đúng không?