Quân đội Nepal cứu công nhân mắc kẹt trong hầm thủy điện (Ảnh: EPA).
Nhắm mắt, nhịn đói suốt 9 ngày
Khi Sanjay Sah bị mắc kẹt trong một đường hầm tối om dẫn đến nhà máy thủy điện sau khi một trận lũ dữ dội càn quét qua công trình ở Nepal, anh sợ các mảnh vỡ làm tổn thương mắt đến mức đã nhắm tịt mắt suốt nhiều ngày. Anh thậm chí khó mở mắt lại khi được giải cứu sau 9 ngày.
"Xung quanh chẳng có gì nhìn cả. Hầu như toàn bộ thời gian tôi đều nhắm mắt. Tôi sợ rằng nếu trượt chân hoặc vô tình va phải thứ gì đó, tôi có thể làm tổn thương mắt mình. Vì vậy tôi đã nhắm mắt trong những khoảng thời gian rất dài", anh Sanjay sau khi xuất viện vào ngày 11/9.
"Sau khi lặp đi lặp lại hành động đó, ngay cả việc mở mắt ra trở lại cũng trở nên vô cùng khó khăn”, anh cho biết thêm.
Kể từ khi một khối băng ở dãy Himalaya đổ sập xuống sông, kéo theo trận lũ quét kinh hoàng ở biên giới Nepal - Tây Tạng hôm 26/8, ít nhất 1.300 người đã thiệt mạng và hơn 5.300 người vẫn mất tích trên khắp Nepal và khu vực Tây Tạng của Trung Quốc.
Anh Sanjay là một trong những công nhân may mắn được cứu sống sau khi mắc kẹt trong đường hầm của các dự án thủy điện ở biên giới Nepal.
Người đàn ông 30 tuổi này từng là quản đốc cơ khí tại Nhà máy Thủy điện Upper Trishuli 3A thuộc Cơ quan Điện lực Nepal do nhà nước quản lý.
Nơi mà anh mắc kẹt là hầm thủy điện cao 6 tầng được xây dựng sâu bên trong lòng núi.
Sanjay nhớ lại, trong bóng tối, anh thường xuyên va chạm vào các đồ vật, bị các mảnh vỡ cứa rách da hoặc bị trầy xước. Những bóng đèn tuýp vỡ và nhiều vật dụng khác rơi vãi khắp khu vực, anh đã giẫm trúng một vài mảnh.
Sanjay cho biết, trong suốt 9 ngày mắc kẹt, anh không có thức ăn mà chỉ uống nước lũ và nước ngấm ra từ các kẽ đá trên núi. Anh đã tự động viên mình để không tuyệt vọng bằng cách đọc các câu cầu nguyện.
"Thần chú Maha mang lại cho tôi một cảm giác rất khác biệt, gần như một trải nghiệm tâm linh. Tôi không còn sợ hãi. Thay vào đó, tôi cảm thấy bình thản và thư thái”, anh kể lại.
Từ tầng 5 của căn hầm anh thấy có một khoảng trống nhìn xuống dưới. Anh hét lớn để tìm xem liệu còn ai khác sống sót hay không, nhưng không ai phản hồi.
"Mới đầu, tôi tin rằng lực lượng cứu hộ sẽ đến. Ngay cả khi nhiều ngày trôi qua, niềm tin đó vẫn không hề lay chuyển. Tôi liên tục nói với bản thân rằng mình không cô độc. Tôi còn có gia đình, và họ chắc chắn đang phải chịu đựng rất nhiều nỗi đau ở bên ngoài", anh chia sẻ.
Anh kể lại: "Tôi đã hoàn toàn mất khái niệm về thời gian và cảm thấy như thể mình đang sống ở một thế giới khác. Tôi đoán chắc chỉ mới 2-3 ngày trôi qua. Tôi rất sốc khi biết đã trôi qua 10 ngày”.
Trận lũ đã chôn vùi đường hầm dưới những lớp bùn và đất đá, và khiến cấu trúc của tòa nhà bị biến dạng.
"Trước trận lũ, tôi thuộc lòng từng ngóc ngách và có thể dễ dàng đi sâu vào bên trong. Nhưng sau trận lũ, toàn bộ cấu trúc đã bị biến dạng", anh nói.
"Thiết bị bị cuốn trôi, các thùng hộp rải rác khắp nơi, các bức tường bị sập, đất đá tạo thành những đống gồ ghề và các hố sâu. Việc tôi nắm rõ từng ngóc ngách của đường hầm lúc ấy không còn tác dụng gì nữa”, anh cho biết.
Quyết định ngồi yên một chỗ
Ban đầu Sanjay tìm cách di chuyển xung quanh, nhưng khi nhận ra rằng bản thân có thể bị mắc kẹt ở một vị trí còn hiểm hóc hơn, anh quyết định ở yên một chỗ.
"Vì vậy, tôi quay lại và ở yên tại nơi mà tôi tin là an toàn nhất. Đó cũng chính là nơi họ đã tìm thấy tôi. Nếu không, tôi không biết điều gì có thể đã xảy ra”, anh cho biết.
Sanjay nói, anh đã nghe thấy những âm thanh từ bên ngoài khoảng vài giờ trước khi được cứu.
“Tôi có thể nghe thấy một số âm thanh, giống như tiếng trống ầm ầm. Vào ngày tôi được cứu, khoảng 10 đến 12 tiếng trước đó, khi mọi thứ bắt đầu dịu xuống một chút, tôi bắt đầu nghe thấy những tiếng động từ bên ngoài”, anh nhớ lại.
Anh kể thêm: "Tôi có thể nghe thấy tiếng xe xúc đang làm việc và tiếng kim loại va chạm của những chiếc thang. Khoảng 10 đến 12 tiếng trước khi được cứu, tôi có thể nghe rõ tiếng người ta đang làm việc. Điều đó đã thắp lên hy vọng cho tôi”.
Sanjay cũng ngậm ngùi cho biết bản thân may mắn sống sót, nhưng một số người mà anh từng khuyên nên sơ tán khỏi đường hầm và những người đã thoát được ra ngoài lại bị dòng nước lũ cuốn trôi.
"Đó là điều đau thương nhất trong tất cả mọi chuyện”, Sanjay chia sẻ.