Tôi quê Hải Phòng, hiện làm kỹ thuật cho một công ty ở Bình Dương. Bạn gái nhỏ hơn hai tuổi, quê Quảng Ngãi. Chúng tôi gặp nhau khi cùng tham gia một khóa học nghiệp vụ ở TP HCM. Từ vài lần trò chuyện, cả hai dần tìm thấy sự đồng điệu rồi quyết định gắn bó. Sau hơn ba năm yêu nhau, tôi đưa cô ấy về nhà. Bố mẹ hai bên đều biết chuyện và không phản đối. Đầu năm nay, chúng tôi bắt đầu bàn chuyện cưới xin. Hai đứa dự định cuối năm sẽ tổ chức, trước đó dành dụm thêm tiền để thuê một căn hộ riêng và mua sắm những thứ cần thiết. Tôi từng nghĩ mình thật hạnh phúc nhưng đúng lúc ấy, gia đình xảy ra biến cố.
Bố tôi phát hiện mắc bệnh nặng, phải nhập viện điều trị dài ngày. Công việc của ông vốn đã không còn ổn định từ trước, tiền tiết kiệm của gia đình cũng chẳng có bao nhiêu. Tôi bắt đầu phải chia thời gian giữa công ty và bệnh viện, mỗi tháng gửi phần lớn tiền lương về quê. Những ngày đầu, bạn gái vẫn động viên tôi. Cô ấy gọi hỏi tình hình sức khỏe của bố, thỉnh thoảng gửi chút tiền mua thuốc và nói tôi cứ yên tâm chăm sóc gia đình. Tôi đã nghĩ chỉ cần có cô ấy bên cạnh thì chuyện gì cũng có thể vượt qua, cho đến buổi hai gia đình gặp nhau để bàn cụ thể về chuyện cưới.
Minh họa AI
Mẹ cô ấy sau khi biết tình hình bệnh của bố tôi thì thay đổi hẳn thái độ. Bà nói nếu cưới vào lúc này, con gái mình sẽ phải chịu nhiều áp lực. Gia đình tôi đang có người bệnh, còn tôi chắc chắn phải gánh trách nhiệm chăm sóc bố mẹ nên cuộc sống sau hôn nhân sẽ khó khăn. Tôi cố giải thích rằng bố có bảo hiểm, gia đình đang xoay xở, tôi không trốn tránh trách nhiệm nhưng sẽ cố gắng để cô ấy không phải chịu thiệt. Bác chỉ bảo nói thì dễ nhưng thực hiện mới khó. Sau hôm đó, bạn gái ít liên lạc hơn. Một tối, cô ấy hẹn tôi ra quán cà phê. Tôi cứ nghĩ cô ấy muốn bàn chuyện hoãn cưới, thế nhưng không phải, bạn gái bảo: "Hay là mình dừng lại đi anh. Em không nghĩ mình đủ mạnh mẽ để bước vào cuộc hôn nhân nhiều gánh nặng như vậy". Tôi hỏi liệu có phải vì mẹ cô ấy phản đối không.
Cô ấy bảo gia đình muốn con gái cưới người có điều kiện ổn định hơn. Bố tôi bệnh, khoản tiền điều trị còn chưa biết bao nhiêu, trong khi chúng tôi lại phải chuẩn bị nhiều khoản cho đám cưới, gia đình cô ấy nghĩ thế. Cô ấy còn bảo: "Em sợ sau này mình vừa làm vợ vừa phải lo cho cả nhà chồng. Em không muốn cuộc sống của mình bắt đầu như thế". Tôi không biết phải trả lời thế nào, chỉ hiểu rằng cuộc tình này chắc chắn không thể tiếp tục. Mẹ tôi khóc, bố chỉ bảo: "Đừng trách con bé. Nó cũng có lựa chọn riêng". Tôi biết bố không muốn trở thành người khiến tôi mất đi hạnh phúc, tôi càng không thể bỏ mặc bố lúc này. Tôi không nghĩ mình sẽ níu kéo nhưng thật lòng rất buồn và chênh vênh khi phải chấp nhận việc tan vỡ này. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi. Chân thành cảm ơn.
Hoàng Nam