Tôi cứ nghĩ những tình tiết kiểu này chỉ có trong phim, ai ngờ rơi trúng vào mình. Tôi và Chiến yêu nhau mới được một năm. Mẹ Chiến đi xem thầy nói năm nay được tuổi nên muốn chúng tôi tổ chức cưới.
Bố mẹ tôi cũng ủng hộ, bảo rằng chỉ cần hai đứa gật đầu thì nhà hàng, tiệc cưới có luôn, hai đứa không cần làm gì ngoài làm nhân vật chính. Tôi hiểu, sự nhiệt tình này của các bậc phụ huynh đều có lý do.
Bố mẹ Chiến nóng ruột mong con trai sớm yên bề gia thất. Chiến không còn trẻ, lại mải lo sự nghiệp nên khi anh đưa tôi về ra mắt, bố mẹ anh mừng quýnh. Nhà tôi thì ưng con rể cao ráo, nghề nghiệp, gia thế đàng hoàng, thông gia uy tín, gả con gái không có gì lăn tăn.
Đúng lúc tinh thần ai cũng hừng hực chuyện cưới xin thì Chiến gọi tôi ra quán cà phê bảo có chuyện muốn nói. Anh ta bình thản thông báo có một đứa con riêng, năm nay 4 tuổi, là sản phẩm của một cuộc chơi bời nhưng dù sao anh vẫn phải có trách nhiệm với con. Chiến hỏi tôi có chịu được không thì hãy cưới...
Tôi và bạn trai xích mích ngay trước thềm đám cưới (Ảnh minh họa: Pinterest).
Tôi tưởng mình nghe lầm, còn hỏi đi hỏi lại. Tôi mong anh đùa nhưng thái độ Chiến hoàn toàn nghiêm túc. Anh nói đứa nhỏ và mẹ nó ở tỉnh xa, thời anh còn làm việc ở đó. Anh ấy định giấu kín nhưng nghĩ đi nghĩ lại làm vậy thì không phải với tôi.
Tôi không kiềm được tức giận, hất tung cái bàn nhỏ vẫn còn hai cốc cà phê đang uống dở. Tôi khóc ầm ĩ, chửi mắng anh thậm tệ.
Nếu biết Chiến có con, đời nào tôi chấp nhận yêu rồi cưới. Tôi xinh đẹp, trẻ trung, không thiếu người theo đuổi, cần gì ôm loại đàn ông lăng nhăng, đã có con riêng.
Cuộc sống bê bối, rối ren của anh ta, tôi không có nhu cầu trải nghiệm. Có con riêng là vấn đề nhạy cảm, hậu quả sẽ đeo đẳng về sau, chẳng cần trải đời cũng nhìn ra mọi chuyện sẽ vô cùng phức tạp. Cho nên tôi cho phép mình được quyền tức giận. Tôi gọi điện cho bố mẹ thông báo dừng cưới.
Tôi oán trách bố mẹ Chiến biết chuyện mà vẫn đồng lõa lừa tôi. Bảo sao mẹ anh ta tìm cớ đòi cưới sớm. Tôi bù lu bù loa khóc lóc khiến tất cả cùng náo loạn.
Cuối cùng mọi người biết gì không? Bi kịch bây giờ mới thực sự bắt đầu. Chiến tỉnh bơ nói rằng anh ta chỉ dựng câu chuyện này để thử lòng tôi. Anh muốn kiểm tra bản lĩnh tôi đến đâu, có đủ rộng lượng vì anh mà chịu bao dung, có phải là người phụ nữ xứng đáng để anh rời bỏ cuộc đời độc thân để kết hôn hay không.
Rồi trước sự kinh ngạc tột độ của tôi, Chiến đồng ý không cưới nữa. Trước hết, đó là quyết định của tôi và anh ta tôn trọng. Thứ hai, sau tất cả những phản ứng đầy bản năng của tôi, Chiến thấy mừng vì đám cưới chưa kịp xảy ra.
Anh nói tôi trẻ con, thiếu kiểm soát, không phải kiểu phụ nữ chín chắn, dịu dàng, không phải người anh trông cậy được. Chỉ vì một chuyện chưa tìm hiểu kỹ mà tôi cư xử điên cuồng, làm mất mặt chồng sắp cưới, không màng thể diện, không đủ bản lĩnh đối phó với bất ngờ. Trong khi cuộc sống này đâu phải lúc nào cũng suôn sẻ.
Đứng trước lý lẽ vô lối này, không chỉ tôi mà tất cả mọi người trong hai gia đình đều ngã ngửa. Bố mẹ tôi và bố mẹ anh ta ra sức hàn gắn, mong hai đứa thông cảm cho nhau. Ai cũng cần thời gian để hoàn thiện rồi từ từ thấu hiểu.
Khổ thân hai cặp phụ huynh, họ phải đi gặp riêng tôi và Chiến, hết khuyên răn lại dọa dẫm, níu kéo. Tuy nhiên, cả tôi và anh ta đều nhất quyết không ai thỏa hiệp. Tôi không còn hứng thú gì với đám cưới này nữa.
Điều đáng nói là tôi vừa phát hiện mình bị chậm kinh, thử thai ra 2 vạch. Tôi mới 25 tuổi, giờ nên tính sao đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!