Bỏ qua điều hướng

Biến đổi khí hậu làm suy yếu sườn núi Himalaya

Biến đổi khí hậu làm suy yếu sườn núi Himalaya
Nguồn ảnh: VietnamPlus (TTXVN)

Biến đổi khí hậu không phải nguyên nhân duy nhất của thảm họa ngày 26/8 ở Nepal, song tình trạng nhiệt độ gia tăng trong nhiều thập kỷ đã làm trầm trọng thêm các yếu tố khiến sườn núi mất ổn định. Lũ quét tại Nepal và Trung Quốc: Vẫn tiếp tục tìm kiếm người sống sót Lũ quét lại Nepal và Trung Quốc: ...

Các nhà khoa học nhận định biến đổi khí hậu nhiều khả năng đã góp phần làm mất ổn định sườn núi Himalaya, dẫn đến vụ sạt lở khối đá và băng lớn tại khu vực biên giới Nepal Trung Quốc cuối tháng 8, gây lũ lụt nghiêm trọng, cướp đi sinh mạng của hơn 1.300 người và hơn 5.000 người vẫn đang mất tích.

Theo báo cáo công bố ngày 17/9 của nhóm nghiên cứu World Weather Attribution (WWA), biến đổi khí hậu không phải nguyên nhân duy nhất của thảm họa ngày 26/8, song tình trạng nhiệt độ gia tăng trong nhiều thập kỷ đã làm trầm trọng thêm các yếu tố khiến sườn núi mất ổn định.

Trận động đất mạnh 7,8 độ xảy ra tại Nepal năm 2015 cũng có thể đã làm suy yếu nền đá, song vai trò cụ thể của yếu tố này vẫn chưa được xác định rõ.
Theo WWA, nhiệt độ tăng đã khiến độ cao mà mặt đất có thể duy trì trạng thái đóng băng tăng khoảng 100 m mỗi thập kỷ.

Điều này khiến đất đá ở các vùng núi cao phải trải qua thời gian tan băng dài hơn, làm gia tăng nguy cơ sạt lở. Quá trình tan băng vĩnh cửu làm xuất hiện các vết nứt và suy yếu sườn núi.

Đồng thời, các sông băng trong khu vực đang mất trung bình hơn 0,5 m độ dày mỗi năm và thu hẹp đáng kể, làm lộ ra những phần đá trước đây được băng bao phủ.

Các nhà nghiên cứu cho biết tháng 7 và tháng 8/2026 là những tháng nóng nhất từng được ghi nhận tại khu vực xảy ra thảm họa. Ngày 26/8, một khối lớn đá và sông băng từ núi Langtang Lirung đổ xuống, tạo dòng nước, băng, đá và bùn đất cuốn trôi nhiều khu dân cư và cơ sở hạ tầng dọc hành lang sông Trishuli.

WWA cảnh báo thảm họa cũng cho thấy giới hạn của các biện pháp thích ứng với biến đổi khí hậu tại vùng núi cao. Khác với lũ do mưa, có thể dự báo trước, sạt lở sườn núi lớn tại các khu vực hẻo lánh có thể xảy ra đột ngột và rất khó dự báo.

Việc tăng cường quan trắc ở độ cao lớn, quan sát Trái Đất và hệ thống cảnh báo có thể giúp giảm rủi ro, nhưng không thể loại bỏ hoàn toàn nguy cơ.

Nhóm WWA cho rằng tình trạng tan băng vĩnh cửu và thu hẹp sông băng sẽ tiếp tục ảnh hưởng đến sự ổn định của các sườn núi trong nhiều thập kỷ tới.

Các chuyên gia nhấn mạnh việc hạn chế sử dụng nhiên liệu hóa thạch và kiềm chế tốc độ nóng lên toàn cầu là yếu tố quan trọng để hạn chế những rủi ro này./.

(TTXVN/Vietnam+)
Thảm họa ngày 26/8 tại khu vực biên giới Nepal và Trung Quốc cho thấy biến đổi khí hậu đang làm gia tăng mức độ mong manh của các sườn núi Himalaya. Khối đá và băng lớn từ núi Langtang Lirung đổ xuống đã tạo thành dòng nước, băng, đá và bùn đất, cuốn qua nhiều khu dân cư cùng cơ sở hạ tầng dọc hành lang sông Trishuli, khiến hơn 1.300 người thiệt mạng và hơn 5.000 người mất tích. Nhiệt độ tăng khiến độ cao mà mặt đất có thể duy trì trạng thái đóng băng dịch chuyển lên khoảng 100 m mỗi thập kỷ, kéo dài thời gian tan băng của đất đá tại vùng núi cao. Quá trình tan băng vĩnh cửu tạo thêm các vết nứt, làm suy yếu cấu trúc sườn núi, trong khi các sông băng mất trung bình hơn 0,5 m độ dày mỗi năm và thu hẹp đáng kể. Khi lớp băng nâng đỡ và che phủ suy giảm, những khối đá từng được giữ ổn định bị lộ ra, làm tăng nguy cơ sụp đổ, đặc biệt trong điều kiện tháng 7 và tháng 8/2026 là hai tháng nóng nhất từng được ghi nhận tại khu vực thảm họa. Sự kiện cũng phơi bày giới hạn của hoạt động thích ứng tại vùng núi cao, nơi các vụ sạt lở quy mô lớn có thể xảy ra đột ngột và khó dự báo hơn lũ do mưa. Tăng cường quan trắc ở độ cao lớn, ứng dụng dữ liệu quan sát Trái Đất và hoàn thiện hệ thống cảnh báo có thể giảm thiệt hại, nhưng không thể loại bỏ hoàn toàn nguy cơ. WWA cảnh báo tình trạng tan băng vĩnh cửu và thu hẹp sông băng sẽ tiếp tục tác động đến Himalaya trong nhiều thập kỷ, khiến việc hạn chế nhiên liệu hóa thạch và kiềm chế tốc độ nóng lên toàn cầu trở thành yêu cầu cấp thiết.