“Cô coi tôi là bù nhìn trong cái nhà này sao? Ngày trước tôi túng thiếu muốn bán vàng thì cô cấm đoán, giờ thằng đó mở miệng hỏi là cô dâng cả vàng kỷ niệm cho nó!”, tiếng chồng tôi vang lên giữa phòng khách. Bàn tay anh siết chặt hộp trang sức bằng nhung đỏ đang rỗng không.
Người khiến chồng tôi nổi trận lôi đình là Tâm - bạn thân từ thời đại học của tôi. Hơn 15 năm qua, tình cảm giữa chúng tôi hoàn toàn trong sáng, thân thiết như người trong nhà.
Thế nhưng, chồng tôi từ trước đến nay dường như luôn có một sự đề phòng ngầm. Mỗi lần nhóm bạn đại học tụ họp có mặt Tâm, hay những dịp Tâm ghé qua nhà chơi, chồng tôi dù không nói ra mặt nhưng luôn tỏ thái độ "bằng mặt không bằng lòng".
Anh thường tỏ ra lạnh nhạt, mặt nặng mày nhẹ, ngồi được một lúc là kiếm cớ bỏ lên phòng. Tôi biết anh hay ghen bóng ghen gió, nhưng nghĩ bản thân không làm gì khuất tất nên chỉ cố gắng giữ chừng mực để gia đình êm ấm.
Lòng ghen tuông mù quáng của chồng đẩy cuộc hôn nhân của chúng tôi vào bế tắc (Ảnh minh họa: Shutterstock).
Hai năm trước, khi vợ chồng tôi gom góp mua căn nhà hiện tại, dù đã vét cạn tiền tiết kiệm và bán hầu hết số vàng cưới của hai bên trao, chúng tôi vẫn thiếu một khoản rất lớn. Thấy vợ chồng tôi bế tắc, chính Tâm đã chủ động cho chúng tôi vay 400 triệu đồng mà không lấy một đồng lãi suốt hơn 2 năm qua.
Nhờ sự giúp đỡ hào hiệp ấy, chúng tôi mới có được tổ ấm khang trang như hôm nay. Dù trong lòng vẫn có chút so đo, nhưng vì món nợ ân tình quá lớn, chồng tôi khi ấy đành nén sự khó chịu lại và luôn miệng nói cảm kích Tâm trước mặt mọi người.
Số vàng cưới ngày đó gần như bán sạch để trả tiền nhà, chỉ còn giữ lại 2 chỉ vàng. Đó là món quà kỷ niệm của mẹ ruột trao riêng cho tôi trong ngày vu quy, dặn dò giữ lại làm chút vốn may mắn phòng thân, dẫu khó khăn đến đâu cũng không được đụng vào.
Trước đây, gia đình có đôi lần kẹt tiền, chồng tôi nhiều lần ngỏ ý muốn mang 2 chỉ vàng đó đi bán để chi tiêu tạm thời. Nhưng lần nào tôi cũng kiên quyết từ chối, bảo anh hãy tìm cách xoay xở hoặc đi vay mượn bên ngoài, nhất định phải giữ lại quà kỷ niệm của mẹ.
Mấy hôm trước, Tâm gọi điện cho tôi trong sự hoảng loạn tột cùng. Mẹ cậu ấy bị tai nạn, phải phẫu thuật cấp cứu nhưng gia đình không đủ tiền đóng tạm ứng viện phí.
Trong tình thế ngặt nghèo, tiền tiết kiệm của gia đình đang gửi kỳ hạn, nghĩ đến tính mạng bác gái đang nguy cấp từng phút, lại nhớ đến món nợ ân tình 400 triệu đồng mà Tâm từng giúp vợ chồng tôi lúc hoạn nạn, tôi không ngần ngại mở két lấy 2 chỉ vàng đưa Tâm mượn tạm để cứu mẹ.
Tình thế quá khẩn cấp, tôi chỉ nghĩ đơn giản là lo xong việc ở bệnh viện rồi tối về sẽ lựa lời giãi bày với chồng. Tôi tin rằng với nhân phẩm của Tâm và ân tình giữa hai bên, số vàng chẳng bao giờ mất đi đâu được.
Thế nhưng, khi phát hiện chiếc hộp rỗng và nghe tôi kể lại, cơn ghen dồn nén bấy lâu trong chồng tôi lập tức bùng nổ dữ dội. Nỗi ấm ức cũ, cảm giác tự ti trước khoản nợ 400 triệu đồng và sự đa nghi vô lối khiến anh hoàn toàn mất kiểm soát.
Anh gạt phăng mọi lý lẽ, quy chụp tôi lén lút tư tình sau lưng anh. Suốt mấy ngày nay, gia đình tôi rơi vào cảnh chiến tranh lạnh ngột ngạt. Chồng tôi đi sớm về muộn, hằn học và mới đây lại đưa ra tối hậu thư: Hoặc là tôi phải đến tận nhà Tâm đòi lại 2 chỉ vàng ngay lập tức để chứng minh sự trong sạch, hoặc là ký vào đơn ly hôn.
Nhìn mẹ Tâm vẫn đang nằm trong phòng hồi sức sau ca phẫu thuật, tôi thật sự không thể mở lời đòi lại số vàng ấy vào lúc này vì quá cạn tình cạn nghĩa. Nhưng nhìn cuộc hôn nhân đang đứng trước bờ vực tan vỡ, tôi lại vô cùng rối bời và bế tắc. Tôi nên làm gì lúc này để xoa dịu cơn ghen của chồng mà vẫn giữ trọn đạo lý ở đời?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!