Tôi năm nay 32 tuổi, quê Bắc Ninh. Chồng tên K., 35 tuổi, ở Hà Nội. Chúng tôi yêu nhau hơn một năm trước khi kết hôn. Những năm đầu, cuộc sống vợ chồng khá yên ấm. Hai đứa cùng đi làm, dành dụm tiền mua nhà và từng háo hức nghĩ đến ngày có con.
Chỉ tiếc rằng đứa trẻ chúng tôi mong đợi mãi không đến. Sau gần 2 năm kết hôn, tôi bắt đầu đi khám từ bệnh viện này sang bệnh viện khác, uống thuốc điều trị theo nhiều phương pháp, tháng nào cũng thấp thỏm chờ đợi rồi lại thất vọng. Có những lần tôi khóc vì nhìn thấy bạn bè lần lượt sinh con, còn mình vẫn chưa có tin vui.
Tin vui đến đúng lúc hôn nhân tan vỡ khiến tôi vừa mừng vừa hoang mang (Ảnh minh họa: Sohu).
Thời gian đầu, chồng luôn sát cánh, động viên tôi: “Cứ từ từ em ạ, con cái là lộc trời cho. Anh với em cùng cố gắng”. Nhưng càng về sau, sự kiên nhẫn của anh càng vơi dần.
Mẹ chồng thì tỏ ra sốt ruột, thường xuyên than thở chưa có “cháu đích tôn”. Có lần, trước mặt cả gia đình, bà nói thẳng: “Nhà này cần cháu nối dõi. Con dâu xem thế nào chứ thằng K. có vấn đề gì đâu”.
Tôi nghe mẹ chồng nói mà tủi thân rơi nước mắt. Chồng tôi không an ủi vợ, còn trách: “Mẹ nói vài câu thì em nhịn đi. Chuyện có gì đâu mà làm ầm lên”.
Đỉnh điểm là khi hai vợ chồng dành dụm được gần 400 triệu đồng để tiếp tục điều trị, tôi phát hiện chồng đã tự ý đưa 200 triệu đồng cho mẹ anh để sửa nhà.
Tôi chất vấn anh đưa tiền cho mẹ sao không bàn bạc, nói rõ với vợ. Anh không những không xin lỗi mà còn nói: “Chữa bao năm rồi có được gì đâu? Tiền để làm việc khác hiệu quả hơn. Anh có bị sao đâu, tại em thôi”.
Sau đó, anh buông một câu: “Nếu sống với nhau mệt mỏi thế này thì ly hôn đi!”. Nghe chồng nói mà tôi sững sờ. Sau vài phút định thần, tôi vào trong phòng lấy tờ đơn ly hôn mình đã chuẩn bị từ trước, ký ngay trước mặt chồng.
Từ hôm đó, tôi chuyển ra ngoài ở nhờ nhà đứa em họ, chồng cũng không ngăn cản. Cả hai gần như chấp nhận kết thúc cuộc hôn nhân kéo dài gần 7 năm.
Khoảng hơn một tháng sau, tôi bắt đầu thấy cơ thể có dấu hiệu khác lạ, thường xuyên mệt mỏi, khó chịu khi ăn uống. Nghĩ mình bị rối loạn tiêu hóa, tôi đi khám. Bác sĩ hỏi tôi đã dùng que thử thai chưa. Tôi mua một que về thử và sững người khi nhìn thấy 2 vạch.
Tôi lập tức đến bệnh viện siêu âm. Bác sĩ nhìn màn hình rồi cười nói: “Có hai tim thai, bầu đôi, chúc mừng chị”. Tay tôi run đến mức gần như không cầm chắc được tờ kết quả. Tôi vừa mừng vừa hoang mang.
Gần 7 năm trời, tôi chờ đợi, mong mỏi khoảnh khắc này xiết bao. Tôi từng nghĩ chỉ cần có một đứa con, những vất vả của mình đều đáng. Nhưng trớ trêu thay, tin vui lại đến đúng lúc cuộc hôn nhân của tôi đứng trước bờ vực tan vỡ.
Tôi chưa thông báo cho chồng. Tôi sợ nếu nói ra, mọi thứ sẽ lại quay về như trước. Tôi sợ mình lại bước vào cuộc sống ngột ngạt đã chịu đựng suốt nhiều năm, tiếp tục đối mặt với mẹ chồng và những người thân bên chồng.
Tôi chắc chắn sẽ giữ lại 2 con. Gần 7 năm chờ đợi, tôi không muốn từ bỏ món quà mà mình đã mong mỏi bấy lâu. Tôi có nên báo cho chồng biết chuyện mang thai đôi không? Nếu là tôi, mọi người sẽ lựa chọn thế nào?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!