Gần đến kỳ nghỉ lễ, chồng đưa cho tôi một khoản tiền rồi nói: “Em đưa mẹ anh 10 triệu đồng, còn mẹ em 500.000 đồng như mọi lần nhé”. Tôi cầm tiền, trong lòng không khỏi chạnh lòng. Dù đã nghe câu này nhiều lần, tôi vẫn thấy buồn khi nghĩ đến cảnh mẹ mình chỉ nhận được một khoản ít hơn mẹ chồng rất nhiều.
Nhưng sau vài giây im lặng, tôi vẫn đáp: “Vâng”. Tôi biết nếu lúc ấy tranh luận, câu chuyện rất dễ chuyển thành cuộc so bì nội - ngoại. Tôi cũng không muốn những ngày nghỉ vốn để gia đình sum họp lại trở thành những ngày vợ chồng khó chịu, căng thẳng với nhau.
Chồng coi nhẹ nhà ngoại, tôi có cách riêng để chăm lo cho bố mẹ đẻ (Ảnh minh họa: Getty Images).
Nhớ lại những ngày đầu hôn nhân, tôi đã nghe anh nói: “Nhà nội là chính, nhà ngoại là phụ. Bên nội lo được 100 thì bên ngoại 10 phần cũng được”. Chồng tôi là con trai trưởng, con trai tôi là cháu đích tôn trong gia đình bên nội. Chồng tôi nói, sau này con trai sẽ thờ phụng, hương khói và có trách nhiệm bên đằng nội nhiều hơn.
Với anh, nhà nội có việc, vợ chồng tôi phải về trước một, hai hôm. Chồng tôi lo tiền bạc, còn tôi lo chợ búa, nấu nướng, dọn dẹp. Những dịp lễ, Tết, chúng tôi thường dành phần lớn thời gian ở nhà nội. Nhà ngoại thì khác. Có khi cả kỳ nghỉ chúng tôi chỉ ghé qua một ngày, ăn một bữa cơm rồi về.
Chồng tôi cho rằng, phần lớn thời gian gia đình chúng tôi ăn ở nhà nội nên đương nhiên phải biếu ông bà nội nhiều hơn.
Khi ấy, đương nhiên tôi rất bất ngờ và ấm ức trước quan điểm của chồng. Bố mẹ là người sinh ra, nuôi tôi khôn lớn, vậy tại sao khi lấy chồng, tình cảm dành cho bố mẹ lại phải xếp sau một cách rõ ràng như thế?
Tôi từng nghĩ đến chuyện nói thẳng với chồng: “Bố mẹ hai bên đều là bố mẹ, tại sao anh cứ phải phân biệt như vậy?”. Nhưng rồi tôi lại thôi.
Tôi hiểu tính chồng. Anh khá gia trưởng và có những nguyên tắc riêng không dễ thay đổi. Nếu cứ mỗi lần anh nói đến chuyện nội - ngoại, tôi lại tranh luận đúng - sai, có lẽ cuộc sống gia đình sẽ chẳng ngày nào được yên.
Hơn nữa, phần lớn thu nhập trong gia đình là do anh gánh vác. Anh kinh doanh xưởng gỗ, mỗi tháng thu nhập trên dưới 40 triệu đồng. Còn tôi với công việc kế toán ở xưởng may, mỗi tháng thu nhập chỉ trên dưới 10 triệu đồng.
Ngoài tính cách gia trưởng, hơi cứng nhắc trong ứng xử bên nội - bên ngoại, anh đối xử tốt với vợ con, chăm chỉ làm ăn và luôn có trách nhiệm với gia đình. Tiền con cái học hành anh trang trải, vợ ốm đau thuốc men, một tay anh lo cả.
Tôi không muốn chỉ vì một điều khiến mình không hài lòng mà phủ nhận những điều tốt đẹp anh dành cho vợ con suốt nhiều năm qua. Tôi càng không muốn các con lớn lên trong cảnh bố mẹ thường xuyên căng thẳng vì chuyện ông bà nội, ông bà ngoại.
Mẹ tôi cũng từng dặn con gái: “Lấy chồng rồi thì phải biết vun vén cho nhà chồng. Đừng có gì cũng mang về ngoại, người ta lại nói”. Bố mẹ tôi càng không phải người đòi hỏi con gái phải cho tiền hay so đo với thông gia. Ông bà chỉ mong các con sống hạnh phúc, thỉnh thoảng về ăn với bố mẹ một bữa cơm là vui.
Vì hiểu tính chồng, tôi không phản ứng với anh về chuyện biếu xén. Anh bảo đưa mẹ chồng 10 triệu đồng, tôi đưa. Anh bảo biếu mẹ tôi 500.000 đồng, tôi cũng đưa.
Nhưng tôi cũng có cách riêng để chăm lo cho bố mẹ đẻ. Tôi có tiền lương và một khoản tiết kiệm riêng. Khi bố mẹ cần, tôi chủ động lấy tiền của mình gửi thêm. Có khi vài triệu đồng để ông bà mua sắm trong nhà, có khi mua quà, mua đồ ăn, có khi chỉ là một khoản nhỏ để mẹ tiêu vặt. Những khoản ấy không nằm trong số tiền chồng tính toán và tôi cũng không đợi đến dịp lễ, Tết mới biếu bố mẹ.
Tôi không cho rằng mình đang đối phó với chồng. Tôi chỉ nghĩ rằng, tiền của vợ chồng thì chúng tôi thống nhất thế nào tôi tôn trọng thế ấy, còn trong khả năng của mình, tôi vẫn có quyền chăm lo cho bố mẹ ruột.
Sau 11 năm kết hôn, tôi hiểu rằng giữ hòa khí không có nghĩa là phải từ bỏ suy nghĩ của mình. Đôi khi, người vợ có thể gật đầu trước một điều mình không hoàn toàn đồng tình, miễn là trong lòng vẫn biết đâu là điều mình cần giữ. Với tôi, đó là cách để giữ sự bình yên cho gia đình nhỏ mà vẫn làm tròn chữ hiếu với bố mẹ hai bên. Mọi người thấy tôi làm như vậy có đúng không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng!