Tôi 45 tuổi, chồng 46 tuổi, vợ chồng sống với nhau gần 20 năm và có hai con trai, cháu lớn năm nay vào đại học, cháu nhỏ vào lớp 10. Từ năm 2011 đến nay, hai vợ chồng cùng nhau điều hành công ty. Đến năm 2026, chồng nói tôi phải lựa chọn: một là để anh tiếp tục điều hành công ty, hai là giao công ty cho tôi. Vì công ty hoạt động trong lĩnh vực kỹ thuật, tôi không có chuyên môn về kỹ thuật nên chọn ở nhà và tiếp tục hỗ trợ anh những phần bản thân có thể làm tốt như kế toán, thuế, hợp đồng, tiền lương, BHXH và các công việc liên quan đến hồ sơ của công ty. Ngoài công việc, tôi cũng lo gần như toàn bộ việc gia đình: nấu ăn 3 bữa, chuẩn bị đồ ăn cho chồng, chăm sóc con cái và luôn cố gắng chăm sóc chồng từng chút một.
Minh họa AI
Trong gần 20 năm chung sống, tôi nhiều lần bị chồng đánh. Có lần anh đánh tôi gãy mũi, phải vào bệnh viện. Khi nóng giận, anh còn đập phá đồ đạc, cắt quần áo của tôi và có những lúc không kiểm soát được hành vi. Sau những lần như vậy, anh chưa bao giờ thật sự xin lỗi. Anh thường nói những lời rất nặng khi tức giận, như: "Mày là gì", "Công ty như bây giờ là do một mình mày phá", rồi anh sụt cân hay không bỏ được thuốc lá cũng tại tôi. Khi cãi nhau, anh thường phải chứng minh bản thân đúng và dùng những lời làm tôi đau nhất để thắng. Tôi cũng thừa nhận bản thân nóng tính, lời nói đôi khi không nhẹ nhàng. Khi anh nóng, tôi thường chủ động dừng lại để tránh mọi chuyện đi xa. Tôi không cần chồng lúc nào cũng chiều, chỉ mong vợ chồng có sự tôn trọng và không dùng những lời nói hay bạo lực để làm tổn thương nhau.
Về tài chính, tôi không phụ thuộc vào chồng. Nếu hai vợ chồng chia tay, tôi vẫn có thể tự lo cho bản thân và hai con, cũng không cần anh cấp dưỡng. Khi còn nhiều khoản nợ chưa trả hết, tôi từng bỏ hơn 2 tỷ đồng để xây nhà cho bà nội ở quê. Trong khi đó, chồng từng tự ý rút 300 triệu đồng để sử dụng và nói: "Tiền anh, anh muốn làm gì thì làm"; tôi còn biết anh từng giấu chuyện cho anh trai mượn tiền.
Về phía gia đình tôi, từ khi cưới đến nay anh chỉ gọi điện cho mẹ tôi một lần. Trong khi năm nào tôi cũng cố gắng về thăm và giữ mối quan hệ với gia đình chồng. Gần 20 năm, anh gần như không có những lời chúc hay món quà vào những ngày đặc biệt. Có thể những điều đó nhỏ, nhưng với tôi đó là sự quan tâm và trân trọng mà bản thân mong muốn từ người chồng của mình. Anh vẫn có những điểm tốt: không phải người bê tha, không thường xuyên nhậu nhẹt, hầu như luôn ăn cơm ở nhà và cà phê cũng uống ở nhà. Chính vì vậy tôi vẫn thương anh và nhiều lần tha thứ.
Tôi không ở lại vì tiền, cũng không phải không thể sống nếu thiếu chồng. Tôi ở lại vì tình nghĩa gần 20 năm, vì thương chồng, vì hai đứa con và vì vẫn hy vọng anh có thể thay đổi. Thế nhưng bạo lực, những lời xúc phạm và sự thiếu tôn trọng đã lặp lại quá nhiều lần. Tôi muốn hỏi mọi người: Nếu ở trong hoàn cảnh của mình, mọi người sẽ tiếp tục cố gắng vì gia đình và hy vọng chồng thay đổi, hay sẽ chọn dừng lại để bảo vệ sự bình yên và lòng tự trọng của mình? Tôi mong nhận được những lời khuyên thật lòng, đặc biệt từ những người từng trải qua một cuộc hôn nhân lâu năm. Chân thành cảm ơn.
Diệp Vân