Tôi 37 tuổi, làm kế toán cho một công ty ở Hà Nội. Chồng tôi hơn tôi 3 tuổi, làm kinh doanh, thu nhập khoảng 40 triệu đồng mỗi tháng. Chúng tôi cưới nhau 11 năm, có 2 con và cuộc sống nhìn chung khá ổn.
Nếu chỉ nói về chuyện gia đình, tôi không có nhiều điều để phàn nàn về chồng. Anh tháo vát, kiếm tiền tốt, việc nhà không ngại làm. Những hôm tôi bận hoặc mệt, anh sẵn sàng cơm nước, đưa đón con, chưa bao giờ đùn đẩy hết cho vợ.
Anh chỉ có một tật xấu, đó là... rất thích trêu gái.
Anh chưa từng ngoại tình, cũng chưa để tôi bắt gặp chuyện gì vượt quá giới hạn. Nhưng cứ ra đường thấy cô nào xinh, mắt anh lại dán vào, có khi còn buông một câu bình phẩm hoặc tìm cách bắt chuyện.
Chồng có vợ vẫn hay trêu ghẹo, không ngờ bị cô hàng xóm cho bài học nhớ đời (Ảnh minh họa: 123RF).
Có lần hai vợ chồng đi ăn, cô nhân viên trẻ vừa mang đồ ra bàn, anh đã nháy mắt rồi trêu: "Em mà đi làm chỗ nào chắc chỗ đó khách đông lắm". Tôi ngồi bên cạnh chỉ muốn... độn thổ.
Về nhà, tôi nhắc anh đừng có cái kiểu thấy phụ nữ đẹp là mắt sáng lên, miệng lại hoạt động trước khi kịp suy nghĩ. Anh nghe xong chỉ cười, bảo tôi hay ghen, anh chỉ nói vài câu vui vẻ, vô hại.
Tôi biết chồng mình không phải người xấu. Anh thương vợ con, kiếm tiền lo cho gia đình, sống cũng có trách nhiệm. Vì thế, mỗi lần bực mình, tôi lại tự nhủ thôi thì coi như anh có một cái tật khó bỏ.
Cho đến khi cô hàng xóm mới chuyển đến. Cô ấy khoảng 28 tuổi, khá quyến rũ, ăn mặc sành điệu và đã có bạn trai. Ngay lần đầu gặp ở hành lang chung cư, tôi đã thấy chồng mình nhìn cô ấy không chớp mắt.
Từ hôm ấy, tôi bắt đầu để ý thấy mỗi lần gặp cô hàng xóm, chồng tôi đều hào hứng, nhiệt tình hơn mức cần thiết. Khi thì anh chủ động hỏi chuyện chuyển nhà đã quen chưa, khi thì giúp cô ấy bê một túi đồ lên thang máy.
Có lần tôi vừa mở cửa thì thấy hai người đứng ngoài hành lang, chồng tôi cười tít cả mắt. Tôi nhìn chồng rồi quay ngoắt vào nhà, anh lập tức đi theo giải thích: "Người ta là hàng xóm, chào hỏi nhau vài câu thôi mà".
Dù biết tính chồng, trong lòng tôi cũng không tránh được cảm giác khó chịu. Anh có thể không có ý định gì, nhưng những câu nói nửa đùa nửa thật của anh rất dễ khiến người khác hiểu sai.
Một tối cuối tuần, tôi đang nấu cơm thì nghe tiếng cãi nhau ngoài hành lang. Giọng đàn ông rất lớn, xen lẫn tiếng hàng xóm xì xào. Tôi chạy ra thì thấy bạn trai cô hàng xóm đang đứng trước cửa nhà, còn chồng tôi cũng có mặt ở đó, vẻ mặt tái dại.
Người đàn ông xăm trổ đầy cánh tay tức giận nói chồng tôi đừng tiếp tục trêu ghẹo bạn gái anh ta nữa. Tôi đứng sững, chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
Hóa ra mấy hôm trước, chồng tôi gặp cô gái kia ở thang máy, lại buông vài câu bông đùa quá trớn. Cô ấy bực mình kể lại với bạn trai. Cuối tuần, vừa đến căn hộ bạn gái, anh ta bắt gặp chồng tôi đang từ ngoài về liền túm tay, đòi nói chuyện phải trái.
Hai người lời qua tiếng lại, cuối cùng thành một trận ầm ĩ khiến cả tầng kéo ra xem. Bảo vệ tòa nhà cũng phải lên can thiệp, nhắc mọi người bình tĩnh rồi giải tán ai về nhà nấy.
Về đến nhà, chồng tôi ngồi im trên sofa. Tôi không nhịn được mới mắng: "Em đã bảo anh bao nhiêu lần rồi, bỏ ngay cái tật trêu gái đi, không khéo có ngày gặp họa, hối hận không kịp". Lần này chồng tôi không chống chế. Một lúc sau, anh chỉ đáp: "Anh biết rồi".
Tôi nhìn bộ dạng ấy của chồng mà vừa tức vừa buồn cười. Bao nhiêu lần tôi nói, anh đều cho rằng vợ ghen tuông vô lý, nhỏ mọn. Giờ thì đẹp mặt quá!
Từ hôm đó, chồng tôi thay đổi hẳn. Anh chủ động tránh cô hàng xóm, còn nếu vô tình gặp ở hành lang chung cư hay trong thang máy thì chỉ gật đầu chào rồi giữ khoảng cách. Ra ngoài cũng vậy, anh không còn kiểu thấy gái đẹp là buông lời ong bướm như trước. Cuối cùng thì anh cũng biết sợ rồi!