Tôi lần theo địa chỉ phòng trọ ghi trong đơn xin giúp đỡ mà cụ Loan gửi đến Báo Thanh Niên. Đó là phòng trọ cũ kỹ nằm trong một con hẻm trên đường Tây Hòa, P.Phước Long, TP.HCM. Căn phòng rộng khoảng 10 m², vừa là nơi ăn ở, nghỉ ngơi, vừa là chỗ để những món ve chai mà hai mẹ con nhặt được trong lúc đi bán vé số để bán kiếm thêm tiền.

Bữa cơm chiều của cụ Loan và con gái chỉ có cơm trắng và tô mì gói làm canh
ẢNH: CẨM NHI
Lúc tôi đến, cụ Loan và con gái là Quách Ngọc Mỹ Phương, 29 tuổi, bị bệnh thiểu năng trí tuệ, đang dùng bữa cơm chiều. Bữa ăn chỉ có chén cơm trắng và tô mì gói làm canh. Cụ Loan cười hiền: "Lâu lắm rồi, 2 mẹ con phần lớn ăn thế này. Vài hôm tôi mua thêm 1 lạng thịt heo chừng 10.000 đồng kho tiêu, rồi mua bó rau 10.000 đồng nữa bồi dưỡng. Chứ thường ăn ngon thì không đủ tiền cô ạ".
CHẮT CHIU TỪNG ĐỒNG ĐỂ SỐNG QUA NGÀY
Cụ Loan kể, mỗi ngày khoảng 5 giờ 30 sáng, hai mẹ con dắt nhau đi bán vé số, đến hơn 10 giờ trưa thì trở về phòng trọ nghỉ vì đôi chân nhức, lưng đau, cụ không thể đi tiếp.

Cụ Loan bán vé số cho khách
ẢNH: CẨM NHI
Không có nhiều vốn, mỗi ngày hai mẹ con chỉ lấy khoảng 50 - 70 tờ vé số; bán hết, tiền lời được 50.000 - 70.000 đồng. Có hôm con gái cụ khỏe thì đi bán cả buổi tối, kiếm thêm được vài chục nghìn đồng nữa. Cũng có hôm đổ bệnh hoặc bị giật vé số là 2 mẹ con không có thu nhập, còn bị lỗ vốn.
Tính ra, thu nhập của hai mẹ con chỉ hơn 2 triệu đồng/tháng. Trong khi đó, tiền thuê trọ cùng tiền điện, nước đã hết khoảng 1,3 triệu đồng, số tiền còn lại để trang trải mọi sinh hoạt. "Bởi vậy tôi phải tiết kiệm từng đồng. Hạn chế lau nhà, giặt giũ, không cần thiết thì không mở đèn để bớt tiền điện nước", cụ kể.

Phòng trọ cụ Loan sống cùng con gái, trong phòng không có món đồ giá trị nào
ẢNH: CẨM NHI
Cuộc sống đã chật vật, sức khỏe của cụ Loan lại ngày càng sa sút. Cụ bị vẹo cột sống, xẹp đĩa đệm, thoái hóa đốt sống thắt lưng, xuất huyết tiêu hóa… Những cơn đau khiến cụ đi đứng khó khăn, đau nhức gần như suốt ngày, nằm hay ngồi cũng không dễ chịu. Thân hình cụ gầy trơ xương sau những tháng ngày thiếu thốn.
Tiền ăn còn phải chắt chiu từng đồng nên với cụ, tiền điều trị bệnh gần như là một điều xa xỉ, dù có bảo hiểm y tế hỗ trợ phần lớn chi phí.
Mọi sự giúp đỡ, xin bạn đọc gửi về Báo Thanh Niên theo thông tin sau: Chủ tài khoản: Báo Thanh Niên. Số tài khoản: 10006868 - Ngân hàng Eximbank - chi nhánh Sài Gòn hoặc số tài khoản 6868866868 tại Ngân hàng Vietcombank - Chi nhánh Tân Định. Nội dung ghi: Giúp đỡ cụ Quách Thị Kim Loan; hoặc Báo Thanh Niên sẽ nhận trực tiếp tại tòa soạn, các văn phòng đại diện trong cả nước. Chúng tôi sẽ chuyển đến gia đình cụ Loan trong thời gian sớm nhất.
"TÔI SỢ NHẤT LÀ NGÀY MÌNH NẰM XUỐNG…"
Cụ kể, ngày trước mình cũng từng có một gia đình hạnh phúc. Cụ sinh con khá muộn, khi đã ngoài 40 tuổi. Hai vợ chồng làm thuê kiếm sống, ở nhờ nhà người thân, cuộc sống tuy khó khăn nhưng vẫn đầy ắp tiếng cười.
Nhưng hạnh phúc ấy chỉ kéo dài khoảng 7 năm thì chồng cụ qua đời, để lại người vợ một mình nuôi con.

Già yếu, mang trong mình nhiều bệnh nhưng cụ Loan vẫn cố gắng đi bán vé số mỗi ngày
ẢNH: CẨM NHI
Học đến lớp 7 thì sức khỏe và nhận thức của Phương không thể theo học được nữa nên Phương nghỉ học. Cụ Loan khi ấy làm đủ nghề, từ giữ trẻ đến phụ quán cơm, chỉ mong có tiền nuôi con.
Sau khi người thân bán nhà, cụ Loan cùng con gái ra ngoài thuê trọ cho đến bây giờ.
Tuổi ngày một cao, sức yếu, bệnh tật, cụ đành dẫn con gái đi bán vé số. Hai mẹ con cứ thế nương tựa vào nhau sống qua ngày bằng những đồng tiền ít ỏi. "Tôi lo nhất là ngày mình không còn sức chịu đựng bệnh tình nữa. Tôi sợ nhất là ngày mình nằm xuống… Nếu ngày ấy đến, mong lắm mái ấm nào đó hãy cho con gái của tôi một nơi nương nhờ…", cụ Loan nhìn xa xăm, giọng nghèn nghẹn, mắt rơm rớm nước.
Nỗi lo cho ngày mai vẫn chưa thể giải quyết, nhưng trước mắt, cụ mong có được một khoản tiền để điều trị những căn bệnh đang hành hạ mình. Có sức khỏe, cụ sẽ lại tiếp tục đi bán vé số, tiếp tục chăm sóc và chở che cho con gái của mình.