Bỏ qua điều hướng

Cuộc thi Lan tỏa năng lượng tích cực 2026: Tình yêu của cô giáo vùng sâu dành cho các trẻ tự kỷ

Cuộc thi Lan tỏa năng lượng tích cực 2026: Tình yêu của cô giáo vùng sâu dành cho các trẻ tự kỷ
Nguồn ảnh: Tuổi Trẻ

Từ một giáo viên tiểu học, cô Trần Thị Thơm chọn gắn bó với trẻ tự kỷ, tăng động, chậm nói ở vùng nông thôn Đắk Lắk với một lớp học nhỏ và tình yêu chưa bao giờ vơi cạn.

Tình yêu của cô giáo vùng sâu dành cho các trẻ tự kỷ - Tác giả: MINH PHƯƠNG

Mỗi buổi sáng, lớp học của cô Trần Thị Thơm ở xã Cư M'gar (Đắk Lắk) lại rộn lên tiếng ê a tập nói, tiếng đồ chơi va vào nhau, xen lẫn những tiếng khóc bất chợt rồi nhanh chóng lắng xuống sau cái ôm dịu dàng của cô giáo.

Trong căn phòng chỉ vài chục mét vuông, gần 20 trẻ tự kỷ, tăng động, chậm nói, mỗi em một thế giới, một giáo án. Cô Thơm gần như không lúc nào ngồi yên. Cô vừa cầm tay một cậu bé tập cầm thìa, lại quay sang phát âm cho bé gái chậm nói, rồi nhẹ nhàng chuyển sang tiếng Ê Đê để trò chuyện với cậu học trò còn e dè ở góc lớp.

Cuộc thi Lan toả năng lượng tích cực 2026: Tình yêu của cô giáo vùng sâu dành cho các trẻ tự kỷ - Ảnh 1.Cuộc thi Lan tỏa năng lượng tích cực 2026: Mỗi gia đình một lời nhắc, cùng gieo những điều tốt đẹp

Từ những câu nói giản dị của Bác Hồ, nhiều gia đình ở Quảng Ngãi chọn một lời dạy làm câu khẩu hiệu treo trong nhà. Mỗi ngày nhìn thấy, mỗi thành viên lại tự nhắc mình sống đoàn kết, học tập, rèn luyện và cùng vun đắp những giá trị tốt đẹp.

Trong khuôn khổ Cuộc thi Lan tỏa năng lượng tích cực 2026, câu chuyện về cô Trần Thị Thơm qua bài viết của tác giả Minh Phương đã mang lại nhiều xúc cảm cho độc giả. Xuất phát từ một giáo viên tiểu học, cô Thơm đã lựa chọn gắn bó với lớp học đặc biệt dành cho trẻ tự kỷ, tăng động và chậm nói tại xã Cư M'gar, tỉnh Đắk Lắk. Giữa căn phòng rộng vài chục mét vuông ở vùng nông thôn, cô kiên trì đồng hành và trao gửi tình yêu thương chưa bao giờ vơi cạn cho các em nhỏ. Lớp học hiện tiếp nhận gần 20 trẻ em, nơi mỗi học sinh sở hữu một thế giới riêng và cần áp dụng một giáo án giảng dạy khác nhau. Cô giáo vùng sâu phải liên tục hoạt động, vừa cầm tay giúp học trò tập cầm thìa, vừa hướng dẫn phát âm cho những em chậm nói. Nhằm tạo sự gần gũi với cậu học trò còn e dè ở góc lớp, cô Thơm linh hoạt sử dụng cả tiếng Ê Đê để trò chuyện và động viên em. Những nỗ lực thầm lặng đó giúp lắng xuống những tiếng khóc bất chợt của trẻ bằng các cái ôm dịu dàng và sự nhẫn nại mỗi ngày. Cùng với thông điệp giáo dục nhân văn này, hành trình gieo mầm điều tốt đẹp còn ghi nhận nét đẹp từ nhiều gia đình ở Quảng Ngãi. Tại đây, các gia đình đã chọn những lời dạy giản dị của Bác Hồ làm câu khẩu hiệu treo trong nhà để tự nhắc nhở các thành viên sống đoàn kết và rèn luyện. Việc nhìn thấy những lời dạy của Bác mỗi ngày trở thành động lực để mỗi thành viên trong gia đình tự giác học tập và vun đắp các giá trị cao quý. Sự kết hợp giữa tinh thần trách nhiệm của người giáo viên vùng cao và ý thức rèn luyện nếp sống gia đình chính là điểm sáng của cuộc thi năm nay. Những câu chuyện giản dị nhưng sâu sắc này đang tiếp tục lan tỏa năng lượng tích cực mạnh mẽ trong cộng đồng.