“Cô sống ích kỷ, ghê gớm vừa thôi! Anh chị ở nước ngoài gửi tiền về chu cấp đàng hoàng, lo cho cả mẹ lẫn con bé chứ có để nhà mình chịu thiệt thòi đồng nào đâu mà cô tính toán từng li từng tí?”, chồng nói như tát vào mặt tôi.
Câu nói cùng ánh mắt hằn học của chồng tối qua như nhát dao cứa thẳng vào lòng tôi. Suốt đêm, tôi nằm quay lưng về phía anh, nước mắt ướt đẫm gối vì cảm giác bất lực và ấm ức.
Vợ chồng tôi năm nay bước sang tuổi 42. Trải qua gần 20 năm đồng cam cộng khổ từ hai bàn tay trắng, tích cóp từng đồng, trả xong các khoản nợ nần, chúng tôi mới có được một căn hộ 3 phòng ngủ và chiếc ô tô che mưa che nắng ở thành phố.
Hai con của tôi, con trai học lớp 9 và con gái học lớp 7, đều đang bước vào độ tuổi dậy thì với tâm sinh lý thay đổi từng ngày.
Để nuôi dạy hai đứa trẻ từ nhỏ vốn khó ăn, khó ngủ, ốm vặt liên miên cho đến khi khôn lớn như hôm nay, tôi đã phải đánh đổi gần như toàn bộ thanh xuân và sức khỏe của mình.
Chồng tôi chịu khó làm ăn nhưng mang nặng tư tưởng gia trưởng, lúc nào cũng xem gia đình lớn là số một, còn việc quán xuyến nhà cửa, dạy dỗ con cái mặc nhiên phó mặc hết cho vợ.
Tôi rơi vào bế tắc khi mẹ chồng muốn lên thành phố sống chung (Ảnh minh họa: Medium).
Sóng gió ập đến khi vợ chồng anh trai chồng quyết định đi xuất khẩu lao động dài hạn 5 năm, gửi lại cô con gái lớp 8 ở quê cho mẹ chồng chăm sóc. Cách đây ít lâu, mẹ chồng và anh chị đánh tiếng muốn cả hai bà cháu ra thành phố ở hẳn nhà tôi, xin cho cháu gái chuyển trường học chung với con gái tôi cho đến khi học hết cấp 3.
Biết chuyện, tôi nhẹ nhàng phân tích với chồng rằng việc này không hề ổn. Nhà tôi hai con, một trai một gái, đang tuổi lớn, chuyện sinh hoạt trong nhà vốn đã cần giữ gìn ý tứ. Giờ thêm cháu gái trạc tuổi và mẹ chồng, không gian sinh hoạt chung lẫn phòng ốc chắc chắn sẽ vô cùng bất tiện, ngột ngạt.
Chưa kể, tâm lý lứa tuổi dậy thì rất phức tạp. Dạy con mình đã khó, chăm con người khác lại càng khó gấp vạn lần. Dạy bảo nghiêm khắc thì sợ mang tiếng khắt khe, thiên vị, còn lơ là thì không tròn trách nhiệm với anh chị.
Tôi chủ động đưa ra hai phương án, một là anh chị gửi thêm chi phí để thuê người giúp việc đỡ đần bà ở quê, hai là nếu muốn cháu học trường tốt trên thành phố, chúng tôi sẽ hỗ trợ tìm thuê một căn hộ nhỏ ngay gần nhà để hai bà cháu ở riêng, vợ chồng tôi sẽ thường xuyên qua lại cơm nước, đưa đón và hỗ trợ quản lý việc học của cháu.
Thế nhưng, vừa nghe tôi đề xuất, chồng tôi đã nổi trận lôi đình. Anh gạt phăng mọi giải pháp và mắng tôi xối xả: “Cô đúng là loại máu lạnh! Nhà cao cửa rộng để làm gì mà bắt mẹ già với cháu ruột phải đi ở trọ như người dưng nước lã? Thuê người ngoài ở quê thì ai trông chừng con bé mới lớn? Cô chỉ biết nghĩ cho bản thân, sợ khổ, sợ mệt chứ trong đầu có coi gia đình nhà chồng ra gì đâu?”.
Tôi nghẹn đắng, không thốt nên lời. Anh chỉ nghĩ đến chữ “nghĩa” của bản thân với dòng họ, nhưng chưa từng một lần đặt mình vào vị trí của tôi để hiểu những áp lực vô hình mà tôi sẽ phải gánh chịu suốt nhiều năm ròng rã.
Hiện tại, cả mẹ chồng và anh chị đều chờ câu trả lời, còn chồng tôi thì tạo áp lực nặng nề, không khí gia đình vô cùng căng thẳng. Tôi thực sự rơi vào bế tắc. Tôi phải làm sao để vừa giữ được sự bình yên, nề nếp cho tổ ấm nhỏ của mình, vừa không bị mang tiếng là người con dâu tàn nhẫn, cạn tình cạn nghĩa?