Buổi tối, tôi chuẩn bị đi ngủ thì con gái nhắn tin: “Bố ơi, mẹ ốm. Mấy hôm nay mẹ không chịu ăn gì, chỉ nằm ngủ thôi”. Tôi trả lời con gái: “Con động viên mẹ chịu khó ăn uống vào nhé. Giờ con chính là chỗ dựa của mẹ đấy”. Nhắn xong tin ấy, tôi thấy lòng mình trĩu nặng.
Đã 10 tháng 11 ngày, vợ chồng tôi ly hôn. Sở dĩ tôi nhớ chính xác từng ngày là bởi mỗi ngày trôi qua với tôi đều là sự ăn năn, day dứt.
Tôi và vợ từng có một tình yêu rất đẹp. Cả hai đều từ quê ra thành phố học đại học, cùng dìu nhau đi qua những tháng năm khốn khó nhưng tươi đẹp nhất của đời người.
Cô ấy không xinh đẹp đến mức khiến đàn ông phải trầm trồ nhưng vẻ duyên dáng và dịu dàng của cô ấy lại khiến người ta muốn gần lại, ở bên và che chở.
Thuở đó, vì yêu em, tôi đã chuyển phòng trọ đến ở gần với mục đích “nhất cự li, nhì tốc độ” để loại bỏ những chàng trai khác đang lăm le tán tỉnh em. Cuối cùng, sự kiên trì và nhiệt thành của tôi đã nhận lại phần thưởng xứng đáng.
Chúng tôi đã cùng đi qua 8 năm hôn nhân êm đềm, đẹp đẽ. Hai năm trước, vợ chồng tôi đã mua được một ngôi nhà sau nhiều năm chắt chiu và lên kế hoạch sinh con thứ 2 khi con gái đầu đã 7 tuổi.
Nhưng khi ngỡ rằng mình đã có tổ ấm thực sự cũng chính là lúc tôi mắc phải sai lầm khó tha thứ.
Trong một lần về quê, tôi gặp lại người cũ. Loan là mối tình đầu của tôi. Hồi đó, tôi đi học đại học, Loan thi trượt và chọn đi xuất khẩu lao động. Thời gian đầu mọi thứ vẫn ổn, nhưng rồi “xa mặt cách lòng”, mọi thứ cứ nhạt dần đi. Không ai nói ra lời chia tay nhưng chúng tôi ngầm hiểu.
Năm cuối đại học, tôi nhận tin Loan lấy chồng. Vì đã xác định kết quả nên lòng tôi không đau nhưng không tránh khỏi cảm giác buồn và hụt hẫng. Nhiều năm sau gặp lại, tôi mới biết Loan đã ly hôn.
Chúng tôi đã có 8 năm hạnh phúc cho đến khi biến cố xảy ra (Ảnh minh họa: Magnific).
Dù hai nhà ở cạnh nhau, biết tôi về suốt một tuần nhưng Loan không hề sang. Tối trước khi tôi về lại thành phố, cô ấy nhắn: “Gặp em một chút nhé”. Khuya đó, chúng tôi gặp nhau ở sân nhà văn hóa đầu làng. Nhìn Loan ngồi nhỏ bé cô đơn, lòng tôi có chút xao động.
Cô ấy kể những năm ở nước ngoài đã gặp bao nhiêu khó khăn. Một mình nơi xứ người, Loan phải dựa vào người khác mới có thể đứng vững được. Sau đó, Loan kết hôn với một người Việt lớn tuổi đã định cư bên đó nhưng cuộc hôn nhân không suôn sẻ. Cô ấy bị chính chồng và nhân tình của anh ta hành hung đến mức phải tìm cách về nước.
Cô ấy kể đến đâu, nước mắt rơi đến đó. Loan nói rằng trong những tháng năm khổ sở ấy, người cô ấy nhớ nhiều nhất chính là tôi. Người khiến cô ấy áy náy, day dứt nhất cũng là tôi. Cô ấy hối hận vì đã đi xuất khẩu lao động nước ngoài và chia tay tôi là niềm nuối tiếc lớn nhất đời cô ấy.
Tôi đưa tay vỗ vào vai Loan, chỉ định nói mọi chuyện đã qua rồi. Nhưng bất ngờ cô ấy ôm chầm lấy tôi, dụi mặt vào ngực tôi. Trong khoảnh khắc ấy, hai đôi môi tìm đến nhau lúc nào không rõ. Tôi như trở lại chàng trai tuổi thanh xuân ngày trước, quên mất hiện tại mình là ai.
Tôi vốn chỉ coi đó là một phút xao lòng, chỉ cần giấu đi, quên đi là được, nhưng Loan thì không. Cô ấy liên tục gọi điện. Gọi không được, cô ấy lại nhắn tin.
Một tối, khi hai vợ chồng chuẩn bị đi ngủ thì cô ấy lại gọi. Tôi vội tắt máy. Vợ nhìn tôi hỏi: “Ai gọi mà anh không nghe?”. Tôi bảo số lạ nên không nghe. Đúng lúc đó, điện thoại lại báo có tin nhắn đến.
Lần này, vợ nhanh tay hơn tôi. Lúc cô ấy cầm điện thoại, tôi bất ngờ đến mức không phản kháng. Và chính đúng thời điểm đó, bão giông đã ập đến phủ đen cuộc hôn nhân của tôi.
Tôi nhìn mặt vợ thăm dò, gương mặt cô ấy tái mét. Rồi vợ trả điện thoại cho tôi, vùng chăn chạy ra ngoài. Trên màn hình, tin nhắn vẫn còn hiện rõ: “Anh đừng trốn tránh em nữa. Em biết, anh vẫn còn yêu em. Nếu không yêu, sao đêm đó lại làm vậy với em?”.
Tôi ném điện thoại, chạy theo vợ ra ngoài và tìm thấy cô ấy trên sân thượng. Cô ấy gằn lên: “Đừng lại gần tôi, đồ phản bội”. Tôi cố giải thích nhưng hình như chẳng lời nào lọt vào tai vợ nữa. Đêm đó, vợ sang phòng con gái ngủ, còn tôi thức suốt đêm.
Những ngày sau đó, vợ không hé miệng nói nửa lời. Lời đầu tiên cô ấy nói sau 3 ngày im lặng chính là: “Mình ly hôn đi”. Chỉ 4 từ vợ tôi thốt ra đã chấm dứt cuộc hôn nhân 8 năm trong nháy mắt.
Sau khi ly hôn, tôi nhường nhà cho hai mẹ con ở, tôi dọn ra ngoài. Tôi là đàn ông, một mình ở đâu cũng được. Vợ nói, đó là tài sản của hai vợ chồng. Cô ấy sẽ dành dụm tiền, trả dần một phần tiền nhà cho tôi.
Cô ấy yêu cầu tôi, trừ khi không thật sự cần thiết thì đừng đến nhà làm phiền cô ấy. Vậy nên, gần 1 năm qua, tôi vẫn gặp con mỗi tuần nhưng không vào nhà mà chỉ đến đón con đi chơi, đi ăn rồi trả con về ở cửa.
Vợ cũ tôi là người ham việc, nếu không phải là mệt đến mức không dậy nổi, cô ấy sẽ không chịu nằm trên giường. Nghĩ vậy nên sau khi nhận tin nhắn của con gái, tôi sốt ruột đến nhà thăm vợ cũ vào sáng hôm sau.
Con gái đón tôi ở cửa, hí hửng khoe nay mẹ chịu ăn rồi. Tôi bảo con ra ngoài chơi với bạn hàng xóm để bố vào thăm mẹ. Tôi gõ cửa phòng. Một giọng nói yếu ớt cất lên, tôi nhẹ tay đẩy cửa vào trong.
Vợ cũ nhìn thấy tôi, mắt thoáng tia bất ngờ nhưng không nói gì. Tôi ngồi xuống, nhìn căn phòng quen thuộc từng là nơi ấp ôm bao khoảnh khắc yêu thương. Ánh mắt tôi chợt dừng lại nơi bức ảnh to đặt trên bàn trang điểm. Trong ảnh, cô dâu mặc váy trắng tinh khôi, đầu đội khăn voan, tay ôm hoa, miệng cười rạng rỡ. Bên cạnh là chú rể ánh mắt ngập tràn hạnh phúc. Khoảnh khắc ấy như chỉ vừa mới hôm qua.
Sau hôm ly hôn, tôi về dọn đồ đi, nhìn quanh nhà không thấy ảnh cưới đâu nữa. Tôi nghĩ cô ấy đã đốt bỏ đi rồi, không ngờ nó vẫn còn ở đây. Nghĩ tới đó, tôi không kìm được xúc động.
Vợ cũ nhìn tôi phân trần: “Bỏ bức ảnh thì dễ, bỏ kỷ niệm ra khỏi lòng mình mới khó. Sở dĩ em không chịu nổi sai lầm của anh vì ký ức của chúng ta quá đẹp”.
Tôi mạnh dạn nắm lấy bàn tay yếu ớt của vợ cũ dù cô ấy cố tình phản kháng bằng cách rút lại. Tôi van nài: “Anh sai rồi, anh biết anh sai rồi. Gần một năm qua, anh luôn tự dày vò mình vì đã làm tổn thương em”.
Vợ cũ nằm im, bàn tay đã để yên trong tay tôi, mắt nhìn chăm chú vào chiếc nhẫn cưới tôi vẫn đeo trên tay. Cả hai cứ thế nhìn nhau rồi bật khóc.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.