Tôi 35 tuổi, dễ nhìn, có học thức, công việc ổn định, luôn phân định mọi chuyện rất rõ ràng, vậy mà giờ lại bế tắc vì chồng. Chúng tôi chính thức là vợ chồng 6 năm, sắp đón đứa con thứ 3, thêm 5 năm bên nhau trước cưới là đã gắn bó được 11 năm rồi. Anh là người đàn ông lý tưởng trong giao tiếp và xử lý công việc, cũng là người chồng tốt, người cha thương con hết mực. Anh luôn khẳng định chỉ có vợ con, tôi tin điều đó cho đến một ngày. Hai tháng trước, tôi phát hiện anh có mối quan hệ không trong sáng với một cô bé, tôi không biết mình có nằm mơ hay không. Trong lúc tôi mang thai, biết việc này đã suy sụp cả tinh thần và thể xác, quyết định im lặng để tìm hiểu cụ thể sự việc. Trong suốt một tháng, tôi tìm hiểu kỹ việc hẹn hò của anh và cô ta, đêm không thể ngủ được, nước mắt cứ rơi.
Minh họa AI
Cuối cùng tôi nhận ra cô ấy thích anh nhưng anh không có tình cảm gì. Anh chỉ cần cảm giác lạ. Anh và cô ta đều có gia đình, chẳng ai muốn rời bỏ tổ ấm để đến với nhau. Cô ta có chồng và hai con, có tình cảm với anh và cũng muốn có anh để lấp đầy những thiếu hụt trong tình cảm. Khi tôi quyết định gặp anh và cô ta cũng là lúc biết mình không còn đủ sức lực chịu đựng, mọi chuyện phải chấm dứt, nếu không tôi sẽ ngã gục. Một đêm, tôi biết chắc anh và cô ta ở bên nhau, tôi đến tận nơi để bắt quả tang. Anh nhận lỗi, cho rằng chỉ là say nắng, muốn được cơ hội sửa sai. Tôi đau khổ, tổn thương nhưng vì 3 con, tôi chấp nhận bỏ qua, tha thứ cho anh.
Cô ta không hề xấu hổ, vẫn cho rằng chuyện với chồng tôi không có gì to tát, lại còn muốn coi tôi như một người bạn. Tại sao cô ta đã ngủ với chồng tôi mà lại có thể nói ra những lời như thế? Tôi bảo với chồng, cô ta chỉ là đối tác trong công việc, không có đối tác này thì sẽ có đối tác khác, chẳng ảnh hưởng nhiều đến công việc của anh. Tôi không muốn anh và cô ta liên lạc nữa, hãy chấm dứt hoàn toàn với cô ta. Chồng hứa hẹn, xin lỗi. Thời gian vừa qua, tôi luôn cố gắng để không khí vợ chồng không căng thẳng, cố kìm nén không nói ra những lời xúc phạm chồng. Tôi vẫn cố quan tâm, lo lắng, giúp đỡ anh trong mọi công việc. Tôi nghĩ sẽ tạo cơ hội cho anh dễ dàng quên đi chuyện cũ. Dù bầu bí, tủi thân vì chồng, thế nhưng tôi chẳng mấy khi than thở hay đòi hỏi anh phải lo lắng, quan tâm gì.
Kể từ khi anh hứa hẹn chấm dứt, anh không liên lạc với cô ta nữa, chỉ tập trung cho công việc, rảnh là chơi với các con. Tôi tưởng mọi chuyện đã kết thúc, vợ chồng bắt đầu lại cuộc sống mới, vậy mà vừa rồi tình cờ tôi lại thấy cô ta liên lạc với anh, cách nói chuyện của anh khiến tôi hiểu họ chưa thể rời xa nhau. Mọi thứ tô xây dựng lại thời gian qua đã đổ vỡ. Đêm tôi lại nằm suy nghĩ, tôi nghĩ tích cực rằng có thể chồng vì sĩ diện của đàn ông mà nói những lời đó với cô ta thôi, thực chất anh không hành động như thế. Hơn nữa, cô ta chủ động gọi anh nên anh đùa vui chút thôi. Vậy mà hai ngày sau, những suy nghĩ tích cực của tôi cũng tan biến khi anh lại chủ động liên lạc với cô ta, hẹn khi nào có dịp sẽ gặp lại. Tôi không còn gì để bao biện cho anh nữa.
Tôi biết anh vẫn thương vợ con, coi gia đình là nhất, người phụ nữ kia chẳng là gì. Thế nhưng những gì vừa xảy ra, tôi không thể chấp nhận. Tôi tin anh lại có thể sa ngã nếu có cơ hội. Mấy hôm nay tôi không ngủ được, tại sao số phận lại đưa tôi đến với chuyện này. Rồi tôi lại trấn tĩnh, mình còn hai con nhỏ, đang mang bầu, không thể kiệt sức được. Nếu không mang thai, chắc chắn tôi sẽ mang hai con nhỏ đi đến nơi khác, nhưng giờ sắp sinh thì tôi không thể đi đâu. Tôi bối rối, không biết phải làm sao, mong các anh chị hãy cho tôi lời khuyên chân thành.
Quỳnh Giao