Bỏ qua điều hướng

Đột phá trong mổ tim bằng nọc độc bọ cạp

Đột phá trong mổ tim bằng nọc độc bọ cạp
Nguồn ảnh: KhoaHoc.tv

Một loại độc tố trong nọc độc của loài bò cạp có thể giúp tăng tỷ lệ thành công của các cuộc phẫu thuật tạo đường vòng cho các bệnh nhân bị bệnh tim, theo kết quả nghiên cứu mới đây của các nhà khoa học thuộc trường đại học Leeds (Anh). Loài vật khiến nhiều người kinh sợ lại có những công dụng đặc b...

Một loại độc tố trong nọc độc của loài bò cạp có thể giúp tăng tỷ lệ thành công của các cuộc phẫu thuật tạo đường vòng cho các bệnh nhân bị bệnh tim, theo kết quả nghiên cứu mới đây của các nhà khoa học thuộc trường đại học Leeds (Anh).


Loài vật khiến nhiều người kinh sợ lại có những công dụng đặc biệt. (Ảnh: Internet).

Phẫu thuật tạo đường vòng được thực hiện nhằm tăng lượng máu vào tim ở những bệnh nhân mắc bệnh động mạch vành nặng, có nguy cơ bị nhồi máu cơ tim. Trong cuộc phẫu thuật, một động mạch hoặc tĩnh mạch khỏe mạnh từ một bộ phận khác của cơ thể sẽ được nối với động mạch vành bị tắc nghẽn.

Mạch máu mới này cung cấp máu giàu oxy xung quanh chỗ bị tắc nghẽn đến cơ tim.Tuy nhiên, việc tạo đường vòng này có thể thất bại nếu mô ghép tĩnh mạch bị tắc nghẽn. Việc tắc nghẽn có thể xảy ra nếu các phản ứng của vết thương trong cơ thể tạo ra quá nhiều tế bào.

Mới đây, các nhà khoa học thuộc trường đại học Leeds đã phát hiện thấy rằng độc tố margatoxin – có trong một loài bò cạp ở Trung Mỹ - có thể đem lại giải pháp cho vấn đề này. Nhóm nghiên cứu cứu cho biết chất margatoxin giúp tăng tỷ lệ của các ca ghép tĩnh mạch ít nhất 100 lần so với sử dụng các chất khác.

Chất margatoxin có tác dụng ngăn chặn phản ứng tự nhiên của mạch máu với vết thương, vì thế giúp giữ tĩnh mạch thông suốt. Giáo sư Beech, người đứng đầu nghiên cứu, tỏ ra rất ngạc nhiên về tác dụng của chất margatoxin: “Tác dụng của margatoxin khiến chúng tôi kinh ngạc. Chỉ cần một lượng nhỏ chất này có thể tạo ra một tác dụng đáng kể.”

Giáo sư Beech cho biết rằng chất margatoxin có lẽ sẽ không thích hợp để làm thuốc uống hay thuốc tiêm vì có thể làm nguy hiểm tới tính mạng. Tuy nhiên, nó có thể được chế tạo như một loại thuốc xịt trực tiếp vào tĩnh mạch đã được cắt bỏ và đang chờ để được ghép vào tim.

Theo Hiệp hội Tim mạch Anh, mỗi năm ở Anh có khoảng 25.000 ca phẫu thuật tạo đường vòng cho các bệnh nhân động mạch vành.
Một phát hiện từ Đại học Leeds, Anh, đang mở ra hướng cải thiện phẫu thuật tạo đường vòng cho người mắc bệnh động mạch vành nặng, nhờ một độc tố trong nọc bò cạp. Loài vật thường gợi cảm giác nguy hiểm này lại sở hữu margatoxin, hợp chất được các nhà khoa học đánh giá có tiềm năng giúp mạch máu ghép duy trì trạng thái thông suốt lâu hơn. Nếu được phát triển phù hợp, phát hiện có thể hỗ trợ nâng cao tỷ lệ thành công của những ca phẫu thuật vốn giữ vai trò quan trọng trong việc ngăn ngừa nguy cơ nhồi máu cơ tim. Phẫu thuật tạo đường vòng nhằm tăng lượng máu giàu oxy đến cơ tim khi động mạch vành bị hẹp hoặc tắc nghẽn nghiêm trọng, khiến dòng máu bình thường suy giảm. Trong quá trình này, bác sĩ lấy một động mạch hoặc tĩnh mạch khỏe mạnh từ vị trí khác trên cơ thể, sau đó nối nó với động mạch vành bị tổn thương. Mạch máu mới tạo thành sẽ đảm nhiệm vai trò như một tuyến đường thay thế, đưa máu đi vòng qua điểm tắc nghẽn để nuôi dưỡng phần cơ tim phía sau. Tuy nhiên, hiệu quả của phương pháp có thể suy giảm nếu đoạn tĩnh mạch ghép bị tắc nghẽn, bởi mô tại vị trí tổn thương thường khởi động nhiều phản ứng tự nhiên. Những phản ứng này có thể kích thích tế bào tăng sinh quá mức bên trong mạch máu, dần dần thu hẹp lòng mạch và cản trở dòng máu đi qua đoạn ghép. Nhóm nghiên cứu thuộc Đại học Leeds phát hiện margatoxin, độc tố có trong một loài bò cạp ở Trung Mỹ, có thể tác động vào quá trình gây tắc nghẽn nói trên. Kết quả được mô tả cho thấy margatoxin giúp tăng tỷ lệ thành công của các ca ghép tĩnh mạch ít nhất 100 lần so với việc sử dụng những chất khác. Con số này tạo sự chú ý đặc biệt, bởi một lượng rất nhỏ margatoxin dường như vẫn tạo ra ảnh hưởng đáng kể lên phản ứng của mạch máu sau phẫu thuật. Chất độc không làm nhiệm vụ mở rộng động mạch theo cách thông thường, mà ngăn chặn phản ứng tự nhiên của mạch máu trước tổn thương do quá trình lấy và ghép tĩnh mạch. Nhờ hạn chế phản ứng đó, margatoxin có thể giúp thành mạch giảm xu hướng phát triển tế bào quá mức, qua đó bảo vệ khoảng không cần thiết cho dòng máu lưu thông. Giáo sư Beech, người đứng đầu nghiên cứu, cho biết nhóm của ông cảm thấy kinh ngạc trước tác dụng mạnh mẽ mà margatoxin thể hiện trong các thử nghiệm. Theo Giáo sư Beech, chỉ một lượng nhỏ hợp chất cũng đủ tạo ra tác động đáng kể, dù cơ chế này cần được nghiên cứu và đánh giá kỹ lưỡng hơn. Điểm đáng chú ý nằm ở cách sử dụng tiềm năng của margatoxin, bởi hợp chất này có thể không phù hợp với những hình thức đưa thuốc thông thường như uống hoặc tiêm. Nếu đi vào toàn cơ thể theo các cách đó, margatoxin có khả năng gây nguy hiểm đến tính mạng, do độc tố có thể tác động mạnh lên những mô hoặc cơ quan ngoài mục tiêu. Vì vậy, các nhà khoa học cho rằng hướng an toàn hơn có thể là chế tạo margatoxin thành thuốc xịt trực tiếp lên tĩnh mạch đã được cắt bỏ. Đoạn tĩnh mạch này sẽ được xử lý trong thời gian chờ ghép vào tim, giúp hợp chất tập trung tại vị trí cần thiết thay vì lan rộng trong cơ thể người bệnh. Cách tiếp cận tại chỗ có thể giảm nguy cơ phơi nhiễm toàn thân, đồng thời tận dụng khả năng kiểm soát phản ứng của mạch máu ngay trước khi đoạn ghép được nối vào hệ tuần hoàn. Tuy nhiên, phát hiện về margatoxin mới chỉ là kết quả nghiên cứu, chưa đồng nghĩa một sản phẩm điều trị đã sẵn sàng được sử dụng rộng rãi trong bệnh viện. Các bước tiếp theo vẫn cần xác định liều lượng, độ an toàn, cách bào chế và hiệu quả thực tế trước khi phương pháp có thể tiến tới ứng dụng lâm sàng. Theo Hiệp hội Tim mạch Anh, mỗi năm tại Anh có khoảng 25.000 ca phẫu thuật tạo đường vòng cho bệnh nhân mắc bệnh động mạch vành. Quy mô sử dụng lớn cho thấy bất kỳ giải pháp nào giúp giảm tắc nghẽn mạch ghép đều có thể mang ý nghĩa đáng kể đối với người bệnh và hệ thống y tế.