Tôi từng chứng kiến không ít gia đình xuất phát từ Hà Nội đi biển ba ngày hai đêm, ở villa riêng... nhưng đồ ăn đã chiếm nửa khoang xe. Thịt đã được ướp sẵn. Rau được sơ chế từ nhà. Nước mắm, dầu ăn, gia vị đóng thành từng hộp. Tổng trọng lượng lên tới cả chục kg. Đến nơi, thay vì thảnh thơi tận hưởng kỳ nghỉ, người lớn lại tất bật nhóm bếp, nấu nướng, dọn dẹp chẳng khác gì ở nhà. Câu hỏi đặt ra là: nếu vẫn phải lo từng bữa ăn, vẫn phải rửa bát, dọn bếp, đi chợ, thì kỳ nghỉ còn ý nghĩa gì?
Tôi từng nghe một người mẹ nói rằng bà mang theo đồ ăn vì sợ con nhỏ không hợp khẩu vị ở nơi lạ. Một người bà khác lại chuẩn bị sẵn cháo, thực phẩm mềm cho cháu nội. Có gia đình mang theo nguyên liệu để bảo đảm vệ sinh thực phẩm cho người cao tuổi mắc bệnh nền. Có lẽ vì thế mà dù vất vả, nhiều người vẫn cảm thấy hạnh phúc khi tự tay nấu một bữa cơm trong chuyến đi.
Nhưng phải chăng nhiều gia đình đang vô tình biến chuyến nghỉ dưỡng thành một cuộc "chuyển địa điểm lao động"? Người phụ nữ thường là người chịu áp lực lớn nhất. Ở nhà họ nấu ăn. Đi du lịch họ vẫn nấu ăn. Ở nhà họ dọn dẹp. Đi nghỉ họ vẫn dọn dẹp. Kết quả là mọi người được nghỉ còn họ thì không.
Đây là điều chúng ta cần nhìn nhận thẳng thắn. Một chuyến du lịch chỉ thực sự có ý nghĩa khi tất cả thành viên đều được nghỉ ngơi. Nếu người mẹ phải thức từ 5 giờ sáng đi chợ hải sản. Nếu người vợ phải đứng bếp mỗi ngày. Nếu người bà vẫn lo từng bữa ăn cho cả đại gia đình, thì rõ ràng họ đang mang theo áp lực của đời sống thường nhật đến nơi nghỉ dưỡng. Và như vậy, mục tiêu của kỳ nghỉ đã bị đánh mất một phần.
>> Nghỉ lễ 5 ngày tôi 'ở nhà cho khỏe'
Thế hệ trẻ ngày nay rất khác. Họ ưu tiên trải nghiệm, coi thời gian nghỉ ngơi là tài sản quý giá, sẵn sàng trả tiền cho sự tiện lợi. Thay vì mang theo cả căn bếp, nhiều người chọn thưởng thức đặc sản địa phương, khám phá văn hóa ẩm thực bản địa hoặc sử dụng các dịch vụ có sẵn. Xu hướng này phản ánh một thay đổi đáng chú ý trong nhận thức xã hội. Con người ngày nay không chỉ quan tâm đến việc tiết kiệm tiền mà còn quan tâm đến giá trị của thời gian.
Điều quan trọng là tìm được điểm cân bằng. Nếu cả gia đình thích cùng nhau nấu nướng và xem đó là hoạt động gắn kết thì hoàn toàn đáng khuyến khích. Nếu việc chuẩn bị thực phẩm giúp bảo đảm sức khỏe cho trẻ nhỏ và người già thì cũng là lựa chọn hợp lý. Nhưng nếu mang theo quá nhiều đồ đạc chỉ vì tâm lý lo xa, sợ tốn kém thì cần cân nhắc lại.
Một chuyến đi với hành lý nhẹ hơn đôi khi lại mang đến cảm giác tự do hơn. Một thực đơn đơn giản hơn có thể giúp mọi người có thêm thời gian trò chuyện với nhau. Một vài bữa ăn bên ngoài có thể mở ra những trải nghiệm mới mẻ cho cả gia đình. Kỳ nghỉ không phải cuộc thi xem ai chuẩn bị chu đáo nhất mà là cơ hội để sống chậm lại.
Vũ Thị Minh Huyền
- 'Bí quyết' mỗi năm nhà tôi tự lái ôtô du lịch 3-4 lần dịp lễ
- Tôi mệt rã rời khi tự lái ôtô 800 km đưa vợ con du lịch Đà Nẵng
- 'Mua 5 kg cua biển làm quà du lịch, nhận về 1,2 kg dây buộc'
- Lương 6 triệu nhưng chi 8 triệu đi du lịch mỗi năm
- Tôi thảnh thơi làm tóc, du lịch thay vì cuống cuồng dọn dẹp, sắm Tết
- Tôi bất lực vì các con cắm mặt vào điện thoại suốt chuyến du lịch
- 'Bí quyết' mỗi năm nhà tôi tự lái ôtô du lịch 3-4 lần dịp lễ
- Tôi mệt rã rời khi tự lái ôtô 800 km đưa vợ con du lịch Đà Nẵng
- 'Mua 5 kg cua biển làm quà du lịch, nhận về 1,2 kg dây buộc'
- Lương 6 triệu nhưng chi 8 triệu đi du lịch mỗi năm
- Tôi thảnh thơi làm tóc, du lịch thay vì cuống cuồng dọn dẹp, sắm Tết
- Tôi bất lực vì các con cắm mặt vào điện thoại suốt chuyến du lịch