Gặp chồng trong bệnh viện, cụ bà U.100: 'Anh ơi, cho em về nhà đi'
Nguồn ảnh: Thanh Niên
Cùng 98 tuổi và nên duyên vợ chồng từ năm 1948, ông Trần Trọng Pháo và bà Nguyễn Thị Tự hiếm khi xa nhau quá 2 ngày. Khi bà phải nằm viện, ông nhờ con cháu đưa đến thăm vợ.
Đoạn clip ghi lại khoảnh khắc cụ bà nằm trên giường bệnh, được chồng đến thăm. Dù cả hai đều đã tóc bạc phơ, tuổi cao và sức khỏe không còn như trước, ông bà vẫn dành cho nhau những lời nói tình cảm. Đặc biệt, cụ bà U.100 vẫn hờn ghen với chồng qua cuộc trò chuyện hóm hỉnh, dễ thương khiến nhiều người xúc động.
"Tiền tôi vẫn để đây để chữa bệnh cho bà chứ không cho đứa nào đâu", cụ ông nói.
Chồng bà Tự đến bệnh viện thăm bà
ẢNH: NVCC
Cuộc trò chuyện ngắn nhưng đầy tình cảm của đôi vợ chồng khiến nhiều người thích thú, đồng thời cảm nhận được sự gắn bó sâu sắc mà ông bà vẫn dành cho nhau sau hàng chục năm chung sống.
Chia sẻ với Thanh Niên, chị Trần Thị Loan (37 tuổi, quê ở Hưng Yên) cho biết ông nội tên là Trần Trọng Pháo và bà nội tên là Nguyễn Thị Tự (đều 98 tuổi).
Chị Loan cho hay cách đây ít ngày bà Tự bị ngã gãy xương háng phải nằm điều trị ở Bệnh viện đa khoa tỉnh Hưng Yên. Từ trước đến giờ, ông bà không xa nhau quá 2 ngày, dịp này bà phải ở lại điều trị lâu nên ông nhờ các cháu đưa vào thăm bà.
"Bà mình bây giờ đã bị lẫn nhưng những cuộc hội thoại với ông vẫn như thời còn trẻ. Bà nói với ông "anh ơi anh cho em về nhà đi, em không muốn ở bệnh viện" rất tình cảm. Bà cũng hay hờn ghen dù thực tế ông chẳng bao giờ khiến bà buồn lòng", chị Loan chia sẻ.
Ông Pháo và bà Tự cách đây ít năm khi bà còn chưa lẫn
ẢNH: NVCC
Hiện ông bà ở riêng nhưng nhà gần con cháu nên mọi người thường xuyên qua chăm sóc, nấu cơm. Ông bà có 10 người con. Người con trai cả đã hy sinh trong thời chiến tranh, còn một người con gái không may qua đời khi tuổi còn nhỏ.
"Ông bà luôn yêu thương, chăm sóc nhau và các thành viên trong đại gia đình cũng nhìn vào tấm gương đó để noi theo, vun vén cuộc sống hôn nhân. Ông hằng ngày vẫn lấy thuốc, đo huyết áp cho bà", chị Loan nói.
Ông Trần Xuân Lữu (70 tuổi), con trai thứ 4 của ông bà, cho hay cha mẹ vốn là người cùng làng, quen biết và yêu nhau từ năm 1947. Cả hai cùng tham gia hoạt động cách mạng và nên duyên vợ chồng năm 1948.
Gần 80 năm chung sống, ông bà vẫn dành cho nhau tình cảm sâu sắc như thuở ban đầu. Những năm tháng bên nhau, hai người cùng bươn chải, làm ruộng, nuôi các con khôn lớn. Những ngày bà Tự nằm ở bệnh viện, các con thay phiên nhau đến túc trực, chăm sóc để bà sớm được về nhà.
"Tôi sinh ra và lớn lên nhưng chưa bao giờ thấy cha mẹ cãi nhau hay lớn tiếng bao giờ. Những ngày mẹ nằm viện, cha tôi luôn nói nhớ mẹ và muốn được đến thăm nom. Cha mẹ là tấm gương sáng của gia đình và tôi luôn mong cha mẹ mạnh khỏe, sống mãi cùng con cháu", ông Lữu cho hay.
Ông bà chụp hình cùng các con
ẢNH: NVCC
Một đoạn clip ghi lại cảnh cụ bà nằm trên giường bệnh, vui mừng gặp người chồng tóc bạc phơ, đang khiến nhiều người xúc động bởi tình cảm bền chặt sau gần tám thập niên chung sống. Trong cuộc trò chuyện ngắn, cụ bà vừa nũng nịu vừa hờn ghen, liên tục mong chồng đưa mình rời bệnh viện về căn nhà quen thuộc của hai người. Câu nói “anh ơi, cho em về nhà đi” vang lên giản dị, nhưng chứa đựng nỗi nhớ nhà, sự tin cậy và tình yêu vẫn nguyên vẹn ở tuổi gần trăm.
Chia sẻ với Thanh Niên, chị Trần Thị Loan, 37 tuổi, quê Hưng Yên, cho biết ông nội chị là Trần Trọng Pháo, còn bà nội là Nguyễn Thị Tự, cả hai đều 98 tuổi. Cách đây ít ngày, bà Tự không may bị ngã gãy xương háng, phải nhập viện điều trị tại Bệnh viện đa khoa tỉnh Hưng Yên trong thời gian dài hơn thường lệ. Vốn chưa từng xa nhau quá hai ngày, ông Pháo nhớ vợ nên nhờ các cháu đưa đến bệnh viện thăm bà, dù tuổi cao và sức khỏe đã giảm sút nhiều.
Theo chị Loan, bà Tự hiện bị lẫn, nhưng mỗi khi trò chuyện với chồng, bà vẫn giữ giọng điệu thân mật, tình cảm như thời còn trẻ. Bà thường nũng nịu, trách yêu chồng, thậm chí hờn ghen dù trong thực tế, ông Pháo chưa bao giờ làm bà buồn lòng hay khiến gia đình phải lo lắng. Khi bà than không muốn ở bệnh viện, ông nhẹ nhàng trấn an rằng số tiền ông giữ vẫn dành để chữa bệnh cho bà, chứ không đưa cho bất cứ người nào khác.
Lời nói mộc mạc ấy khiến cuộc gặp giữa hai người trở nên hóm hỉnh, gần gũi, đồng thời cho thấy sự chăm sóc tận tâm mà ông dành cho vợ. Hiện ông bà sống riêng, nhưng nhà ở gần con cháu nên mọi người thường xuyên qua lại, nấu cơm, chăm nom và hỗ trợ hai cụ trong sinh hoạt hàng ngày. Ông bà có 10 người con, trong đó người con trai cả đã hy sinh trong thời chiến tranh, còn một người con gái qua đời khi tuổi đời vẫn còn nhỏ.
Dù gia đình trải qua nhiều mất mát, ông Pháo và bà Tự vẫn nương tựa nhau, cùng nuôi dạy các con, xây dựng mái ấm qua những năm tháng đầy khó khăn. Chị Loan kể rằng ông vẫn đều đặn lấy thuốc, đo huyết áp cho bà, còn các thành viên trong đại gia đình luôn nhìn vào cách ông bà yêu thương nhau. Tình nghĩa ấy trở thành một tấm gương để con cháu học cách gìn giữ hôn nhân, biết vun vén gia đình và quan tâm nhau qua những điều bình dị.
Ông Trần Xuân Lữu, 70 tuổi, người con trai thứ tư, cho biết cha mẹ mình vốn là người cùng làng, quen biết rồi nảy sinh tình cảm từ năm 1947. Cả hai cùng tham gia hoạt động cách mạng, sau đó nên duyên vợ chồng vào năm 1948, mở đầu hành trình gần 80 năm đồng hành qua nhiều biến động. Những ngày đầu hôn nhân, ông bà cùng làm ruộng, bươn chải kiếm sống, chăm lo gia đình và lần lượt nuôi các con trưởng thành giữa điều kiện còn nhiều thiếu thốn.
Suốt chặng đường ấy, tình cảm của hai người vẫn sâu sắc, bền bỉ, thể hiện qua sự chăm sóc thường ngày chứ không cần những lời nói hoa mỹ. Ông Lữu nói rằng từ khi sinh ra đến lúc trưởng thành, ông chưa từng chứng kiến cha mẹ cãi nhau hoặc lớn tiếng với nhau trong gia đình. Khi mẹ nằm viện, người cha tuổi cao vẫn thường nhắc nhớ vợ, mong được đến thăm nom, khiến các con càng cảm nhận rõ sự gắn bó giữa hai người.
Các con thay phiên nhau túc trực, chăm sóc bà Tự, hy vọng bà sớm hồi phục để trở về nhà, nơi ông Pháo vẫn chờ đợi từng ngày. Với gia đình, hình ảnh hai cụ gặp nhau trong bệnh viện không chỉ gây thích thú trên mạng, mà còn nhắc nhở mọi người về giá trị của tình yêu lâu dài. Sau gần tám thập niên chung sống, ông Pháo và bà Tự vẫn dành cho nhau sự dịu dàng, nhớ thương, hờn ghen đáng yêu, cùng niềm mong mỏi được ở cạnh nhau.